Ca dao Mẹ. Tháng Giêng là tháng ăn chơi. Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà. Tháng Ba thì đậu đã già. Ta đi ta hái về nhà phơi khô. Tháng Tư đi tậu trâu bò. Để ta sắm sửa làm mùa tháng Năm. Sáng ngày đêm lúa ra ngâm. Bao giờ mọc mầm ta sẽ vớt ra.
Về vấn đề chia tài sản sau khi ly hôn. Căn cứ theo Luật hôn nhân và gia đình số 52/2014/QH13 của Quốc hội quy định: "Điều 43. Tài sản riêng của vợ, chồng. 1. Tài sản riêng của vợ, chồng gồm tài sản mà mỗi người có trước khi kết hôn; tài sản được thừa kế
Trong Nhà Có Nuôi Một Con Chó, Rốt Cuộc Lại Là Chồng Cũ Của Tôi Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz .
Tuần trước, mẹ chồng gọi điện và đề nghị vợ chồng tôi cho con trai về quê sống với ông bà nửa năm. Dù cho tôi giải thích rằng mình muốn gần con, sợ con ốm đau thì ông bà vất vả đêm hôm… nhưng mẹ chồng vẫn khăng khăng muốn nuôi con giúp. Bà bảo rằng bà muốn
Ba ba dễ bị câu trộm, vì vậy khi nuôi, bà con cần kiểm tra thường xuyên hoặc dùng chó để canh giữ ao nuôi. ba ba luôn luôn tìm cách trốn thoát ra ngoài, vì vậy bờ kè ao cần được xây dựng chắc chắn, kiểm soát mực nước, đặc biệt là sau khi mưa. Chú ý đến nhiệt độ
#BaNuoiLaChong #McBaoLinh #TruyenBaoLinh Truyện ngắn hay : BA NUÔI LÀ CHỒNG tập 4 – #truyennganbaolinh hay nhất 2022 Cố Thành lần này quyết tâm không để Ngạn Vũ rời xa mình lần nữa, anh chấp nhận thỏa hiệp mọi chuyện miễn sao cô được thoải mái.
N1xU. Đánh giá từ 5 lượt Bạn đang đọc truyện Ba Nuôi Là Chồng của tác giả Trần Phan Trúc Giang. Không có chồng mà vẫn có chửa… câu chuyện kỳ lạ oan trái của cô con dâu xấu số!Chuyện là, con trai của nhà ông Bá đi rừng tìm trầm với bạn bị mất tích, tìm kiếm hơn mấy tháng trời mà vẫn không có tin tức gì. Vợ ở nhà khóc suốt, cả nhà còn mời thầy tới kêu hồn gọi phách nhưng mãi vẫn không có được một chút manh mối gì. Người sống thì thấy hình, người chết phải thấy xác, vậy mà lại không tìm được thông tin gì của con trai ông Bá, tới cái móng chân cũng tìm không ra, giống như là anh ta đột nhiên bốc hơi biến mất khỏi Trái Đất này ra, bạn có thể đọc thêm Con Nối Dõi hoặc Ngã Vào Lòng Cậu Chủ của cùng tác giả.
Cố Thành không có nhà, Ngạn Vũ cũng không ra khỏi phòng, cô thật sự đang rất bận, thời gian này phải chạy bản thảo, không rảnh bận tâm đến những chuyện khác. Ngay cả việc dạy học cho bé Ni cũng giảm số buổi học lại, nếu không phải vì sợ nhà họ Thi đuổi việc thì cô đã xin nghỉ hẳn một tuần cho dễ thở rồi. Trong hơn một tuần này, ngoài việc đến nhà họ Thi dạy học thì cô không đi đâu cả. Đến việc ăn uống cũng ăn đại ăn đùa cho có, đi vệ sinh toàn là vừa viết vừa đi, thật sự bận đến sứt đầu mẻ trán. Việc chạy đua với deadline này cũng là việc thường gặp, cứ độ hai ba tháng thì cô sẽ phải bận đến chuyện đi tiểu cũng phải tần tiện một lần. Mặc dù áp lực lắm nhưng cô lại khá thích, việc được bận rộn thế này chứng tỏ cô là người có giá trị, nghe cũng cực kỳ thuyết phục đó chứ!Ngạn Vũ đối với công việc luôn là dùng một nghìn phần trăm sự nghiêm túc, cô muốn mỗi thành phẩm cô ra mắt đều sẽ là những gì tinh hoa nhất mà cô có thể đúc kết được. Việc trở thành người có ít, có giá trị luôn là mục tiêu sống lớn nhất của cô. Ở một khía cạnh nào đó, cô muốn mình có thể hiên ngang mà đứng bên cạnh Cố Thành. Dù là không thể ở bên cạnh nhau nhưng cô vẫn muốn mình sẽ là người phụ nữ ưu tú nhất mà Cố Thành từng yêu xong bản thảo, không biết vì bản thân kiệt sức hay vì kỳ kinh nguyệt hành quá mức mà chỉ ngay sau đó một ngày, Ngạn Vũ liền ngã bệnh nằm ỳ ở trên giường. Trong thời gian này Cố Thành đi công tác, mà Ngạn Vũ cũng không nói với anh là cô bệnh, vì vậy mãi cho đến khi có điện thoại thông báo từ bệnh viện, Cố Thành mới biết là sức khoẻ của Ngạn Vũ đang rất tệ. Sau khi nhận được tin, anh tức tốc đặt vé máy bay, lúc đặt chân đến tỉnh B đã là tối muộn, đến bệnh viện cũng đã là gần khuya. Cố Thành gấp gáp đến mức không nghe kịp bác sĩ đang nói gì, mãi tới khi nhìn thấy Ngạn Vũ đang ngủ yên tĩnh trên giường bệnh, tâm tình anh mới có thể bình ổn trở lại. May là cô không sao, may là cô còn đến kịp bệnh viện, cũng may là anh… vẫn còn nhìn thấy cô bình an!Bác sĩ của bệnh viện biết Cố Thành, bởi vì trước khi anh tới đây, anh có gọi điện thoại cho ông trước, cô gái đang nằm trong phòng bệnh kia cũng là do ông điều trị. Lúc này, thấy tâm tình chàng trai trước mặt đã ổn định hơn trước, ông mới điềm tĩnh thông báo bệnh tình.– Cậu Thành yên tâm, cô Vũ chỉ là kiệt sức quá nên ngất đi thôi, dưỡng sức một vài hôm là khỏi, không có gì lo ngại. Có điều là cần để ý nhiều đến thói quen sinh hoạt và việc ăn uống điều độ, cô Vũ đang có dấu hiệu của bệnh đau dạ dày, vẫn nên cẩn thận thì Thành nhìn Ngạn Vũ, chân mày anh nhíu chặt, giọng anh khàn đặc nói với bác sĩ– Tôi hiểu rồi, vậy phiền bác sĩ kê thuốc tốt cho cô bác sĩ già có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy thái độ dễ chịu này của Cố Thành, bởi vì theo như những gì mà ông nghe được thì người nhà họ Quách khá là khó gần, không dễ tiếp xúc. Có lẽ chàng trai này là một ngoại lệ chăng… vị bác sĩ già chắc mẩm là như khi bác sĩ rời đi, Cố Thành mới quay vào trong phòng bệnh, công việc bên kia là tạm hoãn, lúc này anh cần phải giải quyết cho xong. Vừa làm việc vừa canh chừng Ngạn Vũ đang ngủ, thời gian thoắt cái trôi nhanh đến sáng, mãi tới lúc y tá vào đưa thuốc thì công việc của Cố Thành cũng vừa hoàn thành thấy y tá đến đưa thuốc, anh cực kỳ nghiêm túc nghe dặn dò, không hề giống như vẻ băng lãnh mà mọi người vẫn thường hay nghe nói về người đàn ông tên Quách Cố y tá không làm phiền đến giấc ngủ của Ngạn Vũ, cô dặn dò Cố Thành về việc ăn uống và uống thuốc của bệnh nhân. Dặn dò xong xuôi, cô lại nhìn về phía Ngạn Vũ, vẫn là cảm thán sức chịu đựng của cô gái này, vì vậy cô mới nhiều lời nói thêm vài câu.– Anh nhớ để ý nhiều đến bệnh nhân hơn, cô ấy tưởng là mình bị đau ruột thừa phải mổ, lúc đến bệnh viện rất kiên cường, cứ luôn miệng bảo với bác sĩ nếu cần mổ thì cứ mổ ngay, không cần hỏi ý kiến cô ấy. Tôi có hỏi người nhà cô đâu thì cô ấy im lặng không trả lời, phải hỏi tới mấy lần, đợi đến lúc khụy xuống muốn ngất đi thì cô ấy mới kêu được tiếng “chú Thành”. Tôi phải vất vả lắm mới tìm được số điện thoại của anh, nếu như không có tấm thẻ địa chỉ chung cư trong túi xách của cô ấy thì tôi cũng không biết người nhà của cô ấy là Thành im lặng không đáp, mặt mũi anh dần trở nên đanh lại, chân mày nhíu thật chặt, cảm giác khó chịu cứ treo chặt trước ngực. Nhưng cô y tá tốt bụng thì lại không nhận ra được cảm xúc khác thường của Cố Thành, cô lại thao thao bất tuyệt.– Anh là chú của cô ấy thì quan tâm cháu gái mình nhiều hơn chút nhé, trẻ tuổi ỷ có sức khỏe nên không chịu quan tâm tới cơ thể của mình. Bây giờ thì không nói, sau này lấy chồng mà cứ thế này thì làm sao sinh con, làm sao chăm sóc cho chồng cho con được. Tôi nói…Cố Thành nghe không nổi nữa, anh biết cô y tá là có ý tốt, nhưng tốt đến mức quan tâm đến đời sống hôn nhân của bệnh nhân, như vậy cũng hơi thái quá. Cắt ngang lời nói của cô y tá, Cố Thành cất giọng trầm trầm “đuổi khách”– Tôi hiểu ý tốt của cô, cũng thật cảm ơn sự quan tâm của cô tới đời sống hôn nhân gia đình của vợ chồng tôi… chỉ là bây giờ vẫn còn sớm, vẫn nên để vợ tôi ngủ thêm chút y tá ngẩn người nhìn anh, ánh nhìn cực kỳ ái ngại, giống hệt như là không hề tin tưởng vào lời của anh vừa nói vậy. Bấy giờ, cô y tá mới nhớ lại lúc tiếp nhận bệnh nhân nữ này, cô ấy bảo là mình độc thân, thế nhưng bây giờ người đàn ông này lại bảo anh ta là chồng của cô ấy…Đôi mắt cô y tá sáng lên, cô hết nhìn Ngạn Vũ rồi lại nhìn sang Cố Thành, ánh nhìn cứ như là vừa phát hiện ra một điều gì đó bí mật kinh thiên động địa lắm vậy. Trong bệnh viện là nơi phát hiện ra rất nhiều chuyện kỳ quái, những kiểu quan hệ ngoài luồng này cũng không có gì xa lạ… cô hiểu được… hiểu sau lớp khẩu trang y tế là một nụ cười giả lả, cô y tá thức thời lui nhanh ra ngoài, cũng không quên căn dặn Cố Thành thêm vài điều về chăm sóc người bệnh. Lúc đẩy xe thuốc đi ra phía cửa, cô y tá tốt bụng vẫn không quên quay đầu nhìn lén cặp đôi “quan hệ ngoài luồng” trong phòng thêm vài cái nữa rồi mới chịu rời đi hẳn. Xem ra trưa nay cô y tá lại có nhiều thêm một chuyện để tám với hội chị em rồi đây… xời… tuyệt vời!Xác định nhân viên y tế đã thực sự rời đi, Cố Thành lúc này mới yên tâm khóa cửa quay vào trong phòng. Anh tự nhận mình không phải là người quá mức khó tính trong giao tiếp, đặc biệt sẽ không vô cớ gây sự với người không có khả năng gây ảnh hưởng đến anh. Nhưng thật lòng mà nói, anh vẫn không thể nào yêu thích nổi đối với những người nói quá nhiều, điển hình như là cô nhân viên y tá vừa nãy. Ý tốt quan tâm đến Ngạn Vũ thì anh xin nhận, nhưng ý soi mói nhiều lời vào chuyện đời tư của cô ấy, anh vô cùng không đồng ý. Cuộc đời của Ngạn Vũ dù tốt hay xấu thì anh vẫn chấp nhận được, không phiền ai phải quan tâm thái quá đến… anh không thích!Ngạn Vũ đã tỉnh từ lúc y tá vào đưa thuốc, cô cũng nhận ra là Cố Thành ở trong phòng, vậy nên cô mới giả vờ ngủ, cũng vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của anh và cô y tá tốt bụng kia. Lúc này lại nhìn thấy biểu cảm khó chịu của anh, nhịn không được buồn cười, mặc dù rất mệt nhưng cô vẫn cố gắng nói với anh vài câu. Giọng của cô khàn đặc, nói năng có phần khó khăn– Chú Thành… nhăn nhó gì vậy?Cố Thành nghe tiếng của Ngạn Vũ, bước chân anh vô thức bước nhanh hơn, trong lòng đang rất lo nhưng biểu cảm vẫn nghiêm nghị lạ thường. Anh đứng cạnh bên giường bệnh, nhíu mày nhìn xuống, khàn giọng hỏi cô– Gọi ai là chú?Ngạn Vũ nhướn mày nhìn anh, cô đáp gỏn lọn– Em gọi chú, trong phòng chỉ có em với chú, không gọi chú thì gọi ai…Cố Thành nhìn cô, anh thật sự rất muốn cóc vào đầu cô một cái, xem xem đầu cô cứng tới cỡ nào mà luôn cố ý làm trái ý của anh. Anh không thích cô gọi anh là chú, cô lại cứ năm lần bảy lượt gọi. Ngoan cố tới mức để cho cô y tá tốt bụng phải hiểu lầm anh với cô là loại quan hệ không giống “bình thường”. Bức bối thật sự nhưng đánh cô thì anh không nỡ, mà nói cô thì cô lại không nghe. Vừa mới ngoan ngoãn được mấy ngày thì lại chứng nào tật nấy. Trước kia cũng là như vậy, bây giờ cũng là như vậy, khó bảo y hệt như một cục đá. Ngạn Vũ thích nhất là nhìn thấy biểu cảm khó ở này của Cố Thành, cô cũng quen miệng gọi anh là chú, là thói quen trước kia, lâu dần thành thân thuộc khó sửa. Nhớ lại lúc được anh nhận nuôi, cô gọi anh là “ba” nhưng anh cảnh cáo cô không được gọi anh như vậy. Năm đó anh cũng kêu cô gọi anh là anh Thành nhưng cô thấy tuổi tác của anh hơn cô khá nhiều, vì vậy cô mới gọi anh là chú. Nhưng nếu biết kết cục của cô và anh sẽ tệ như thế này, vậy thì trước kia dù có bị chửi đến thậm tệ cô cũng sẽ cố sống cố chết gọi anh là “ba”. Bởi vì tiếng gọi “ba” thiêng liêng lắm, cũng sẽ tạo khoảng cách giữa anh và cô, cũng ngăn cho cô không cố xác làm ra những việc ngu ngốc…Ngạn Vũ muốn ngồi dậy, cô vừa chống tay thì được Cố Thành đỡ lấy. Cảm nhận được hơi thở thoang thoảng mùi trầm hương của anh, cô khẽ nhíu mày, ngước mắt hỏi– Chú lại hút thuốc à? Ở đây là bệnh viện đấy, em rõ ràng vẫn đang là bệnh nhân…Nghe tiếng cằn nhằn của cô, chẳng hiểu sao tâm tình của ông chú thích nhăn mặt lại đột nhiên như có hoa nở giữa mùa đông. Mới hơn hai tuần trước mối quan hệ của anh và cô còn rất cứng nhắc thì bây giờ lại chuyển biến tốt đẹp hơn mong đợi. Ngạn Vũ lại giống như mấy năm về trước, thoải mái ở trước mặt anh, vui buồn hờn giận gì cũng được cô thể hiện hết ra bên ngoài. Không còn dáng vẻ thu liễm cảm xúc, cũng không còn kiểu bài xích anh, lại càng không tỏ ra xa cách anh như trước. Xem ra, trong cái rủi lại có cái may, lần này cô ngả bệnh không nghĩ lại có chuyện tốt bất ngờ đối với anh…Đỡ cô ngồi dậy, Cố Thành điều chỉnh giường bệnh cho phù hợp với cô, xong xuôi, anh mới khàn giọng, trả lời– Có hút thuốc, nhưng là lúc xuống máy bay, anh thức liên tục mấy đêm, không có thuốc sẽ không chịu cô vẫn đang nhìn, anh mới nhịn không được giải thích tiếp– Anh biết nội quy của bệnh viện, họ cấm không hút thuốc thì anh không hút. Em cũng đừng xị mặt ra, anh cai không được…Lại như thấy thiếu thiếu gì đó, Cố Thành tằng hắng vài tiếng, anh liếc mắt nhìn cô, nói khá nhỏ– Nhưng nếu là ở cùng với em, anh sẽ cai thuốc kiểu “thời vụ”… nhai singgum đỡ vậy. Anh chỉ có thể làm đến thế, không thể làm quá Vũ nghe một lượt những lời mà anh vừa lẩm bẩm một mình, cô cảm thấy hết sức buồn cười, cũng tự thấy người đàn ông này đã chịu thỏa hiệp và cư xử dịu dàng hơn trước kia rất nhiều. Cô biết anh có rất nhiều quy tắc riêng, con người anh độc đoán và ngang tàng, đặc biệt là việc anh rất thích hút thuốc. Có thể là vì công việc của anh quá mức đặc thù, anh cần sự tỉnh táo từ thuốc lá, cũng giống như cô luôn cần cà phê để thức làm việc và học hành nguyên đêm, vậy nên cô chưa từng ép buộc anh phải cai thuốc lá hoàn toàn. Chỉ là cô biết hút thuốc rất không tốt cho sức khoẻ, vậy nên đôi khi cô sẽ cằn nhằn anh vài tiếng, mục đích là muốn anh hút ít đi một chút, lo sợ cho lá phổi của anh sẽ yếu dần đi. Thú thật là nếu anh không nghe thì cô cũng không làm gì khác được, bởi vì Cố Thành không phải là một cậu thanh niên mới lớn học đua đòi hút thuốc lá. Cố Thành biết bản thân anh đang làm gì và cần gì, có lo cho anh thì cũng là lo vô ích, vì cô biết sẽ chẳng ai yêu bản thân của anh nhiều hơn là anh được Cố Thành không yêu bản thân mình, vậy thì sẽ chẳng có cái chuyện anh đổi từ hút xì gà chuyển sang hút thuốc pha bột trầm hương. Cố Thành luôn là người suy nghĩ thấu đáo và làm việc có chừng mực. Kiểu người như anh thì luôn đặt an nguy của bản thân mình lên hàng đầu, sẽ không phiền cô phải lo Vũ khẽ gật, cô rất hài lòng về lời hứa hẹn của anh. Cô cũng không muốn trong 3 tháng ở cạnh nhau, anh thân thiết với “thuốc lá” nhiều hơn là nói chuyện với cô. Dù gì thì cô cũng đang là bạn gái “thời vụ” của anh, cô cũng được quyền ghen tuông đấy, cô không thể để bản thân mình bị xem thường được.– Ừm, để xem biểu hiện của chú, nếu chú hút thuốc ít lại thì em sẽ chuyển gọi từ “chú” thành “anh”… vậy Thành cạn hết mọi ngôn ngữ, anh chịu thua trước lý lẽ gây sự của cô, nhưng nếu anh không đồng ý thì anh vẫn buộc phải đồng ý. Ít nhất nếu anh đồng ý với cô là hút thuốc ít lại thì có thể anh vẫn sẽ được nghe một tiếng gọi “anh” ngọt ngào từ cô. Đỡ hơn rất rất nhiều lần so với tiếng gọi “chú” già cỗi và tiếng gọi “Cố Thành” cứng nhắc điếc tai thật nhẹ vào trán cô, anh nhướn mày, mặc dù đã đồng ý nhưng vẫn phải ra điều kiện thỏa thuận– Vậy nhé vẫn được, nhưng hy vọng trước mặt người ngoài em đừng gọi anh bằng chú. Khi nãy chắc em cũng nhìn thấy được ánh mắt kinh hỷ như vừa nghe tin chồng mình có vợ bé của cô y tá kia chứ… anh chưa từng bị ai nhìn anh như thế nói một lèo, biểu cảm khó chịu cũng hết sức buồn cười, Ngạn Vũ tất nhiên là vui vẻ đồng ý rồi. Thật ra lúc kêu lên cái tên chú Thành với y tá, cô là vô thức mà gọi chứ cũng không hề nghĩ ngợi gì xa xôi. Mà cô cũng không nghĩ là anh sẽ biết tin mà đến, chỉ là trong lòng lúc đó có nghĩ tới anh, nên cứ thế mà kêu ra cho đỡ hoảng sợ. Bây giờ nghĩ lại, hóa ra là cô vẫn còn nghĩ đến anh nhiều như vậy. Hoặc có lẽ là lâu quá cô không ngả bệnh, bình thường mạnh mẽ nhiều quá nên quên mất bản thân mình cũng cần có người ở bên cạnh bảo vệ và chở che…Thu hết cảm xúc yếu đuối vào trong lòng, Ngạn Vũ gật đầu đồng ý, ý tứ vui vẻ tràn đầy trên mặt– Em hiểu rồi, em cũng ngại người đời soi mói lắm, thống nhất thế nhé chú Thành thở dài ra một hơi, ở ngoài kia anh là người có thể thức xuyên mấy đêm liền để hoàn thành cho xong công việc, công việc dù có khó giải quyết đến đâu thì khi vào tay anh, anh vẫn giải quyết được một cách gọn gàng và nhanh chóng nhất. Ấy thế mà khi đứng trước mặt cô nhóc này, anh lại không có cách nào giải quyết cô được. Nói thế nào nhỉ, cô giống như là khắc tinh của anh vậy, cô làm cái gì cũng trái ý anh, nhưng anh lại luôn thỏa hiệp và bao dung cho cô hết mực. Cô là khắc tinh của anh nhưng anh không có cô thì lại không được, Cố Thành anh quả thật là một người bị ngược tới nghiện rồi!Sau một hồi tranh luận sôi nổi, Cố Thành lúc này đã đi xuống căn tin mua thức ăn cho bữa sáng. Cố Thành sau mấy năm vừa qua cũng đã thay đổi rất nhiều, anh không còn cái kiểu lúc nào cũng có người hầu kẻ hạ như trước nữa. Anh bây giờ giống như một người đàn ông bình thường, những việc gì anh có thể làm, anh đều tự tay mình làm hết. Lúc này là đi mua thức ăn, còn mấy hôm trước là tự tay bỏ quần áo vào máy giặt, còn đi tới cả phòng của cô để giúp cô lấy quần áo dơ. Thú thật thì anh không nên làm những việc này, bởi vì từ nhỏ sinh ra đã có người hầu người hạ, đến ăn còn muốn có người giúp thì nói gì là làm những việc dọn dẹp bình thường như bao người. Nhưng mà cô lại thích anh giống như thế này hơn, rất bình dị cũng rất phù hợp với một người bình thường như cô…Nhưng mà trên đời này làm gì có chuyện tốt đẹp đến như thế, giống như nàng tiên cá muốn được lên bờ gặp lại hoàng tử thì phải đánh đổi giọng hát ngọt ngào của mình để đổi lấy đôi chân. Người ta đã là nàng tiên cá mà vẫn phải vất vả như vậy, còn cô, cô có cái gì để đánh đổi, cũng có cái gì để hy vọng về một tương lai tốt đẹp với người đàn ông có thể được ví như là hoàng tử này. Thú thật, cô cũng đã suy nghĩ rất kỹ, cô thật lòng không thể phủ nhận được việc cô yêu anh. Thay vì dày vò bản thân, dày vò anh, vậy sao cô không thử cho bản thân mình có thêm được một ít hạnh phúc, cũng là cho người đàn ông cô yêu có thêm một vài ký ức tốt đẹp về cô…Kết cục đã được định sẵn, cô không phải nàng tiên cá, cũng không có được đặc quyền của nữ chính, vậy nên cô cũng không thể trông mong mình sẽ luôn được người khác giúp đỡ và nâng niu. Hoặc là nghĩ chỉ cần bản thân khóc là sẽ có người đến giúp… cô nào có được hào quang tốt đẹp như vậy. Cô bây giờ chỉ có thể dựa vào cô, vui buồn khổ đau thế nào cũng là do cô quyết định. Mà cô cũng là một người bình thường, cũng đang mưu cầu hạnh phúc cho bản thân. Vậy nên cứ những gì khiến cô vui vẻ và hạnh phúc, dù biết chỉ là thoáng qua thì cô vẫn sẽ cố chấp giữ đến cho riêng bản thân mình. Khi nào phải khóc cô cũng đã được biết, vậy tại sao lại không cố gắng giữ cho sự vui vẻ được nhiều hơn. Ba tháng là quãng thời gian không nhiều nhưng mà đối với cô… cô thật sự vô cùng trân quý…Tạm quên hết những gì đã qua, cố gắng thật tốt để giữ kỷ niệm đẹp cho hiện tại, còn tương lai xám xịt phía trước… cô không ngại đương đầu… cô không ngại!_________________________________Ngạn Vũ không định nằm viện quá hai ngày, nhưng dưới sức ép của Cố Thành, cô không làm cách nào xin xuất viện sớm được. Cố gắng lắm thì cũng phải ba ngày, đúng ba ngày anh mới cho phép cô được về nhà nghỉ cũng có gọi cho Mạnh Tuấn để xin nghỉ dạy, sức khỏe cô thế này có muốn cố gắng thêm cũng không được. Mạnh Tuấn cũng là người hiểu chuyện, anh ta muốn đến bệnh viện thăm cô nhưng cô đã khéo từ chối. Không đến thăm được nên anh ta có chuyển tiền thăm bệnh, Ngạn Vũ không muốn nhận nhưng tiền đã vào tài khoản, nếu chuyển trả lại thì khó coi quá. Cô định sẽ dùng số tiền mà Mạnh Tuấn chuyển để mua quà cho bé Ni, sau khi cô đi dạy lại cô sẽ mua tặng cho con bé. Hôm nay là ngày cuối cùng ở lại bệnh viện, sức khỏe của Ngạn Vũ đã tốt hơn rất nhiều, chỉ còn lại một chút dư âm, còn lại hoàn toàn đã khỏe mạnh trở lại. Khi sáng Kiến Trọng có gọi đến, cô cũng không nói là mình bị bệnh, chỉ bảo là nộp bản thảo xong nên muốn “bung lụa” vài ngày. Đối với tính cách của Kiến Trọng, nếu biết cô bị bệnh, anh ấy chắc chắn sẽ chạy đến đây ngay. Người ta theo đuổi mập mờ cô đã lâu như vậy, tấm chân tình này cô đâu phải không biết. Cô thật lòng không muốn làm khổ người đàn ông này, vì không thể đáp lại tấm chân tình của người ta, vậy nên cô cũng không muốn phát triển mối quan hệ quá mức thân thiết. Người đàn ông mà cô yêu, cô không thể có được, mà người đàn ông yêu cô, cô cũng không muốn dày vò người ta…Cố Thành vừa đi ra ngoài gặp bác sĩ, trước khi được xuất viện, anh ấy phải ra ngoài làm thủ tục, sẵn tiện sẽ đến hỏi bác sĩ vài chuyện về tình hình sức khỏe hiện tại của Ngạn Vũ. Cố Thành vừa đi chưa được bao lâu thì Ngạn Vũ có điện thoại gọi đến, là một số điện thoại được lưu tên, người gọi đến là Vy Vũ trượt nút nghe, vừa bắt máy đã nghe được giọng trong trẻo cao vút của cô gái trong điện thoại…– Này, Vũ Vũ, cậu chết tiệt thật, để xem cậu về đây mình xử cậu thế nào!Ngạn Vũ nhíu mày, cô có chút tò mò, liền hỏi– Là chuyện gì? Mình có làm gì cậu đâu?Đầu dây bên kia hét lên– Không làm gì, không làm gì nhưng tại sao cậu quay lại với anh Năm mà cậu không nói với mình? Con nhỏ đáng chết này, có biết là mình mừng lắm không hả?Nghe tiếng gào thét phát ra từ trong điện thoại, Ngạn Vũ lúc này mới hiểu ra vấn đề, cô dở khóc dở cười, cô nói– Thì chẳng phải bây giờ cậu biết rồi đó sao, còn gào lên cái gì nữa? Mình đang là bệnh nhân đây, cậu mà còn mắng mình thì mình tắt máy dây bên kia có vẻ bực bội gấp gáp– Khoan khoan… mình chưa nói hết mà… cái con nhỏ này…Ngạn Vũ phì cười, cô tiếp lời– Nói đi, chuyện gì vậy? Cậu sắp làm vợ người ta rồi mà vẫn còn cái tính xấu này, chịu chết!Giọng của Vy Vy gằng nhẹ trong điện thoại– À không phiền cô Quách lo cho tôi, cô lo cho thân cô đi, đừng để đến lúc bước chân vào Quách gia thì bị mắng cho té nước, nhé!Nghe nhắc đến hai chữ “Quách gia”, Ngạn Vũ thoáng chốc cảm thấy căng thẳng. Cô ngồi thẳng dậy, nhíu mày nghiêm túc hỏi– Này, cậu nói vậy là có ý gì hả? Sao mình về Quách gia lại bị mắng?– Hỏi dư thừa! Cậu quay lại với anh Năm thì phải về thăm ba mẹ chồng chứ sao, hỏi gì nghe ngu vậy. Mình rất lo cho cậu đó, biết cậu bị bệnh nên mình đã… mình đã nói với mẹ Trang… nghe nói… mẹ Trang muốn bay sang để nuôi bệnh cậu… hi mắt mở to, Ngạn Vũ không kìm được kích động mà quát lớn– Gì chứ? Vy Vy! Ai mượn cậu nói cho mẹ Trang biết vậy hả? Cái con nhỏ nhiều chuyện, có tin mình mua vé máy bay về múc cậu ngay và luôn không hả?Đầu dây bên kia im bặt, khoảng chừng vài giây sau mới nghe được giọng nhỏ xíu của một người– Đừng đánh mình mà Vũ Vũ, mình không cố ý đâu, tại vì con nhỏ Phượng cứ khoe khoang là anh Năm có ý với nó nên mình mới… Lúc đó chỉ là buộc miệng nói ra, đâu có biết là mẹ Trang ở đằng sau. Mình thề là mình không định nói chuyện của cậu với anh Năm đâu, nhưng chuyện lần này… là sự cố… thật đó Vũ Vũ!Ngạn Vũ nghe lời giải thích của Vy Vy, cô tức muốn khóc, nhưng mắng thì không nỡ, vậy nên cô chọn cách tắt máy ngang giữa chừng. Nếu vẫn tiếp tục nghe điện thoại của Vy Vy, cô chỉ sợ là một lát nữa cô sẽ không nhịn được mà chạy về tẩn cho cô nhóc này một trận mới hả dạ cô được. Chán thật sự với cái tính hơn thua này của Vy Vy, bây giờ mẹ Trang biết cô và Cố Thành quay lại với nhau rồi, chuyện nhỏ lại sắp sửa biến thành chuyện lớn rồi…Ngay lúc Ngạn Vũ còn đang đau đầu về chuyện của Vy Vy thì Cố Thành cũng vừa hay xong việc trở về phòng. Nhìn thấy anh về, Ngạn Vũ ngước mắt lên nhìn anh, như là có thần giao cách cảm, anh thế mà nói ra những lời khiến cô sợ tới quắn quéo– Mẹ vừa gọi cho anh, bà nói… nếu em không tự về thì bà sẽ đích thân đến đây đón em về. Ngạn Vũ… anh cứu em không được, tự em giải quyết Vũ sững người, cô khóc trong lòng như suối nước tuôn trào. Chết cô rồi! Chuyện lớn thật rồi… đến Cố Thành mà còn không giúp cô được… vậy thì ai mới có thể giúp cho cô được đây?!
Ngạn Vũ thay một bộ quần áo lịch sự, cô không trang điểm, chỉ tô một chút son môi, sau đó bắt taxi đi tới địa chỉ mà Cố Thành đã gửi. Địa chỉ này là một tòa khách sạn 5 sao, có nhà hàng, có luôn cả mini bar, có thể gọi là một chuỗi ăn chơi khép biết kiểu gì thì “chú Thành” cũng sẽ chọn những nơi như thế này để ở, tính của anh ta không thích nhờ vả người khác, càng không thích nơi ở đông người, đặc biệt là chỗ ngủ. Việc anh ta đồng ý ở lại nhà họ Thi, không cần đoán cô cũng biết, đó là vì cố tình muốn cô cảm thấy khó xử, muốn cô đêm nằm ngủ không yên. Quách Cố Thành, cái con người này sắp thành tinh được rồi!Ngạn Vũ vừa bước vào cửa khách sạn đã có nhân viên đến hỏi cô muốn đi đâu, sau khi nghe cô nói có hẹn với Quách Cố Thành, người nọ liền cung kính đưa cô đến khu vực phòng bao của nhà hàng, cực kỳ yên tĩnh và sang trọng. Nhìn khung cảnh xung quanh, Ngạn Vũ thầm nghĩ, xem ra là Cố Thành tìm cô để nói chuyện, không phải là tìm cô để ép buộc cô cùng anh ta nhào lộn trên phòng bao mở ra, người ngồi bên trong đang nhàn rỗi hút thuốc, trong không gian kín, cô ngửi được mùi thoang thoảng của trầm hương. Cô biết rõ Cố Thành thích hút thuốc, nhưng anh ta cũng sợ hút nhiều sẽ bệnh, vì vậy loại thuốc hút anh ta sử dụng có kèm cả trầm hương, vừa thơm vừa giúp thanh lọc phổi. Mà loại thuốc hút này cũng chỉ có những người thật giàu mới dám mua dùng, bởi vì giá của bột trầm hương không hề rẻ, ngược lại nếu là trầm lâu năm thì giá thành còn rất đắc nữa là đằng Vũ không đợi Cố Thành lên tiếng, cô tự động đi tới bàn, kéo ghế ngồi xuống, nghiêm túc mặt đối mặt, mắt đối mắt với anh. Lúc này cô mới dám quan sát anh, cũng đánh giá một chút về người đàn ông này. Quách Cố Thành vẫn hệt như trước đây mà cô biết, anh thậm chí không có thay đổi gì nhiều ngoài việc trông anh ốm hơn mấy năm về trước một ít. Mà cũng chỉ là ốm hơn một chút thôi, riêng gương mặt vẫn là vẻ đẹp hại nước hại dân, làm thổn thức bao nhiêu trái tim của thiếu nay anh cũng hơn 30, mà đàn ông ở độ tuổi này lại càng quyến rũ một cách kỳ lạ. Chưa nói đến việc người vừa có tiền, vừa có quyền, vừa đẹp trai lại vừa “hư hỏng” như anh đây, nếu sinh ra vào thời phong kiến, thời vua chúa thì anh chắc chắn sẽ được trọng dụng để thực hiện chính sách làm “mị dân”. Với vóc dáng này, tướng mạo này cùng với loại khí chất thu hút bá đạo trời sinh này, suốt nhiều năm lăn lộn ngoài xã hội, đã từng gặp vô số kiểu đàn ông nhưng cô vẫn chưa tìm được ai có thể xuất chúng hơn đôi khi cô thầm nghĩ, có lẽ vì cô đã gặp phải người đàn ông này, cùng anh ta chơi một trò chơi gọi là “yêu đương”, vậy nên khi chia tay anh, cô mới không thể yêu thêm được một ai khác nữa. Bởi làm gì có ai đủ ôn nhu, đủ trầm tĩnh, đủ cưng chiều và cũng đủ đàn ông như anh… Vậy nên mới nói, một con mèo nhỏ nếu đã được nuôi dưỡng bằng phương thức tốt nhất, vậy thì khi bị bỏ rơi, nó sẽ khó lòng thích nghi được với hiện thực vốn dĩ đã không mấy tốt đẹp. Ai cũng sẽ giống như vậy thôi, làm gì có ai muốn hạ thấp tiêu chuẩn của mình, ai cũng muốn người sau phải tốt hơn người trước, tốt hơn nhiều phần…Ngạn Vũ đánh giá Cố Thành, mà Cố Thành cũng đang thầm đánh giá lại cô. Anh biết rõ cô rất xinh, từ nhỏ cô đã có nét xinh xắn của một tiểu mỹ nhân, gọi cô là mỹ nữ cũng không phải nói khoa trương. 5 năm về trước, cô vẫn còn là một cô gái ngây ngô đơn thuần, cô của năm đó lúc nào cũng cười, nụ cười toả nắng, cực kỳ sinh động. Còn cô của bây giờ, dung mạo thăng hạng vượt bậc, cũng trở nên thành thục và trưởng thành hơn, lại có thêm phần khí chất cao ngạo của dòng dõi Quách gia. Cái loại khí chất này anh không có dạy cô, là tự cô có, giống như đã tiềm ẩn trong máu của cô từ khi mới sinh ra xã hội này, con người có cấp bậc rất rõ ràng, xinh đẹp thì ở cấp bậc nào cũng có, nhưng còn khí chất hơn người, cái này rõ ràng không phải cứ muốn là có là được. Trong giới thượng lưu không thiếu người đẹp, nhưng người vừa đẹp vừa có thần khí, thú thực vẫn là rất hiếm. Nhà họ Quách anh từ trước đến giờ đều là “lò” đào tạo ra những con người có khí chất, đấy là do gen, không phải do học mà thành. Ngạn Vũ cô xinh đẹp là không bàn cãi, còn về khí chất của cô, vẫn là thâm phục cô, người con gái được ông Trời quá mức ưu ái!Cả hai đang thầm đánh giá về nhau, 5 năm gặp lại, nói không có xa cách, không có thay đổi là không phải. Chẳng qua nếu là thay đổi bên ngoài thì còn dễ nói, chỉ sợ là trong lòng… cũng sẽ có thay đổi mà Thành không lên tiếng, anh nhìn cô, trong mắt là đánh giá, cũng là đầy đủ sự vấn vương. Mà loại ánh mắt thâm tình này của anh, Ngạn Vũ chịu không được. Cô vốn đang định nói gì đó thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, là nhân viên phục vụ đem thức ăn vào.– Anh Thành, cô Vũ, mời hai người dùng bữa. Có gì cần phục vụ, hai người cứ gọi, tôi ở ngay phía ngoài ạ!Ngạn Vũ gật đầu, là nụ cười lịch sự– Có gì tôi sẽ gọi, cảm ơn cô!– Dạ không có gì, đều là trách nhiệm của tôi ạ!Đợi phục vụ ra ngoài, Ngạn Vũ mới nhìn đến những món vừa được dọn ra trên bàn, hầu hết những món mà Cố Thành gọi đều là món cô thích ăn. Đặc biệt là đĩa bánh mì chấm sữa đặc, món mà cô cực kỳ yêu thích. Chỉ là cô không ngờ, anh vậy mà vẫn còn nhớ…Cố Thành đẩy đĩa bánh mì sữa đến gần trước mặt Ngạn Vũ, giọng của anh trầm thấp, anh nói với cô– Tôi nghĩ là em đã ăn sáng ở nhà họ Thi rồi, nhưng vẫn theo thói quen gọi cho em một phần. Nếu em không ăn thì tôi ăn, không ép Vũ ngước mắt nhìn anh, mi tâm hơi nhíu, giọng cô khe khẽ– Chú Thành…Nghe chữ “chú” từ miệng cô, Cố Thành khó chịu ra mặt, anh cắt ngang lời cô, ra lệnh– Gọi là anh Thành!Ngạn Vũ lại nhíu mày chặt thêm chút, trời sinh cô rất cố chấp, dao chưa kề vào cổ thì khó lòng mà chịu thỏa hiệp.– Không gọi chú thì gọi tên… Cố Thành… tôi nhớ anh không thích đồ ngọt mà?Cố Thành nhìn cô, anh chịu thua trước sự cố chấp này của cô, thôi thì tùy cô, cô muốn gọi thế nào thì gọi, miễn sao đừng đẩy anh lên hàng ngũ trưởng lão là được. Lại nhớ đến câu hỏi của cô, anh nhàn nhạt đáp– Là không thích chứ không phải không ăn Vũ không hiểu lắm ý này của anh, chẳng qua là cô không muốn hỏi nhiều đến. Sở thích có thể thay đổi theo thời gian, cũng không có gì khó hiểu trong chuyện hai cùng im lặng, Ngạn Vũ không đụng đến bánh mì sữa, không phải vì cô không còn thích ăn nữa mà vì cô đang cảm thấy khó chịu, cổ họng không đuợc khỏe, vậy nên không dám ăn bánh mì. Mà đúng như lời của Cố Thành nói, cô không ăn thì anh ăn, cả một bàn thức ăn dinh dưỡng, anh lại chọn bánh mì sữa, những thứ khác chỉ động đũa một ít, thật sự lãng phí vô Vũ có bất bình nhưng không tiện nói, bởi vì cô biết Cố Thành là kiểu người cầu kỳ trong ăn uống. Có thể anh ăn không hết nhưng một bữa ăn phải có đầy đủ món và các món phải đảm bảo có đủ dinh dưỡng. Anh là người có tiền, tiền cũng do anh làm ra, vậy nên anh muốn ăn uống thế nào, muốn tiêu xài ra sao, người ngoài có thể đánh giá nhưng không có quyền can thiệp. Mỗi người sống đều có những nguyên tắc riêng cho mình, mà Cố Thành là một người có rất nhiều nguyên tắc, ngoại trừ anh tự đánh giá, người ngoài tốt nhất đừng nên đánh giá những nguyên tắc riêng của anh, dù là thiện chí hay là ác ý thì đều không nên, đó là phép lịch sự tối xong bữa sáng trong không khí cực kỳ ảm đạm, Cố Thành rất kiên nhẫn trong việc giữ im lặng, chỉ có Ngạn Vũ là bức bối không yên, vậy nên cô là người lên tiếng trước, phá tan sự ảm đạm giữa anh và cô.– Cố Thành, đừng nói với tôi là anh hẹn tôi tới đây chỉ để ăn sáng thôi?Cố Thành nhàn nhã nhìn cô, thái độ bình thản như mặt nước, không nhìn ra được là đang vui hay đang buồn. Anh đáp– Gặp ăn sáng cũng được, vợ chồng với nhau, đáng lý phải nên ăn sáng, ăn trưa, ăn tối cùng nhau mỗi ngày mới Vũ mím môi, cô thật sự không thể hiểu rõ được tâm ý của người đàn ông này. Nếu nói là cần cô, muốn cùng cô sống cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, vậy sao trong 5 năm qua anh không đi tìm cô? Nếu như ngày hôm qua không vô tình gặp nhau ở nhà họ Thi, vậy thì anh có nổi cơn thịnh nộ rồi làm ra những trò khác thường như thế này không? Loại đàn ông như anh rất thích chiếm hữu, có rồi thì không trân trọng, mất đi cũng chẳng cần tới. Vậy mà chỉ cần nhìn thấy thứ mình từng sở hữu sắp bị người khác sở hữu thì lại bắt đầu tức tối, muốn giành lại bằng mọi Cố Thành đã quen với việc được người khác vây quanh, được vô số người đẹp dâng lên đến tận miệng… vậy nên khi xuất hiện một người không cần đến anh như cô, cô hiển nhiên sẽ trở nên đặc biệt, cũng khơi ngợi được tính chiếm hữu mạnh mẽ trong người anh trỗi dậy. Cái người đàn ông này, đến giờ anh vẫn chẳng hiểu lý do vì sao mà cô lại rời đi…Ngạn Vũ không muốn giảng đạo lý tình yêu đôi lứa với một người không muốn yêu thật lòng như Cố Thành. Cô phá vỡ sự mập mờ của cả hai, trực tiếp nói vào thẳng vấn đề chính.– Cố Thành, anh vào vấn đề đi, thời gian của anh rất quý giá Thành có chút bực bội, anh không hiểu vì lý do gì mà Ngạn Vũ lại thích đối xử xa lạ với anh như vậy. Chia tay là do cô đề nghị, anh tôn trọng cô, để cô tự do trong 5 năm… bây giờ cô còn giận dỗi anh cái gì nữa?Mà thôi, vấn đề giữa anh và cô không phải chỉ nói một hai câu là có thể giải quyết được hết, trước mắt vẫn cứ nên giữ cô lại, tự anh sẽ tìm hiểu lý do của cô chất giọng dễ nghe nhất, Cố Thành nói với Ngạn Vũ– Thẳng thắn như vậy cũng tốt, nhưng đối với tôi, em không cần quá mức lý trí như vậy, cứ nên uyển chuyển giống trước đây thì tốt hơn. Trước kia lúc đồng ý để em rời đi, em có nhớ tôi đã từng nói với em thế nào không? Tôi cho em 5 năm, 5 năm tự do, 5 năm để sống cuộc sống mà em nên có. Sau 5 năm, em phải trở về bên cạnh tôi dù em có muốn hay là không muốn. Thời hạn 5 năm vừa khéo đã hết, những gì đã giao kèo, chúng ta vẫn nên giữ lời thì hơn…Ngạn Vũ trầm mặc, thần sắc của cô dần trở nên u ám. Lúc đó chia tay, cô nghĩ là Cố Thành chỉ nói suông như vậy, bởi vì 5 năm là một con số rất dài, đủ thay đổi cả vận mệnh của một con người chứ nói gì là tình cảm nam nữ. Cố Thành là người đàn ông đào hoa, không có cô, phụ nữ vây quanh anh càng nhiều, đáng lý anh sớm từ lâu đã chẳng còn nhớ gì tới cô nữa rồi mới đúng. Thái độ thâm tình này của Cố Thành, cô thật sự không dám tin là thật. Bởi vì thâm tình… Cố Thành anh sẽ có sao?Ánh mắt Ngạn Vũ nhìn Cố Thành cực kỳ phức tạp, cô không còn đơn thuần như xưa, trải qua 5 năm lăn lộn bên ngoài, không có sự chở che của Cố Thành, cô bắt đầu nhìn đời bằng cặp mắt nghi kỵ và đề phòng. Đối với Cố Thành cũng vậy, cô đã không có đủ sự tin tưởng dành cho anh, vậy nên những lời mà anh nói, cô không đủ niềm tin để tin đó là những lời nói thật lòng…Sau vài giây im lặng, ý tứ của Ngạn Vũ lúc này nửa thật nửa giả– Nếu như tôi nói… tôi không đồng ý… tôi muốn ly hôn thì sao?Cố Thành dựa người vào ghế, vẫn là chiếc áo sơ mi đen có mị lực hút hồn, giọng anh nhàn nhạt– Em đoán được câu trả lời mà, cần gì hỏi Vũ không nói gì, cô cũng biết những việc mà Cố Thành đã nói, những thứ mà Cố Thành đã làm… một người nhỏ bé như cô không có sức chống đối lại được. Cuộc sống tốt đẹp này là chính tay anh cho cô, anh sẽ không hại cô nhưng anh cũng không thích việc cô không nghe lời. Bắt đầu với anh là do cô muốn, ở bên cạnh cũng là tự cô can tâm tình nguyện, mà năm đó cũng là cô đồng ý sau 5 năm sẽ quay trở về. Thú thực lúc đó cô nghĩ rằng anh sẽ quên cô mau thôi, rồi anh sẽ lại có những người tình sắc nước hương trời mới, vậy nên cô mới đồng ý với cái hẹn của 5 năm. Cô thật tình chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày anh và cô… một lần nữa tái xúc trong lòng có phần rối bời, lời đề nghị của Cố Thành nằm ngoài sự tưởng tượng của cô, phá vỡ hết sự kiên định của cô lúc này. Đúng là cô ghét anh, cô không muốn ở bên cạnh anh nhưng cô lại không có cách nào từ chối được anh. Chưa nói đến chuyện hiện nay cô đang cần điều tra một việc, công sức bao lâu nay của cô, cô không thể vì chuyện này mà biến tất cả công sức của mình trở thành công cóc được. Trước khi đến đây gặp Cố Thành, cô cũng đã có nghĩ sơ qua, hoặc nói đúng hơn là cô cũng đã nghĩ tới cách ứng phó. Không biết là có thành công hay không nhưng trước cứ liều một phen, được thì tốt, mà không được thì do cô xui vào một hơi, Ngạn Vũ lấy lại sự can đảm, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt của Cố Thành, cô nói– Cố Thành, lần đó tôi đòi chia tay anh, anh cũng biết đó không phải là lời chia tay vô cớ mà, đúng không. Tôi hiểu rõ tôi là ai và anh là người như thế nào, vậy nên quãng thời gian được ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, cũng chưa bao giờ cảm thấy hối hận hay là hối tiếc. Nhưng có vẻ như con người tôi tham lam quá, có được như vậy lại càng muốn có nhiều hơn, mà thứ tôi muốn có thì anh lại không thể cho tôi được. Thực lòng thì tôi không oán hận gì anh đâu, nhưng mà tôi cũng biết, việc anh muốn giữ tôi lại là việc cố chấp nhất thời của anh thôi. Nếu đã như vậy, một bên muốn chinh phục, một bên muốn hoài niệm… tôi nghĩ… hay là tôi và anh cho nhau thêm 3 tháng nữa. Nếu sau 3 tháng này vẫn không thể cho nhau được một sự thỏa mãn tốt đẹp nhất… chúng ta sẽ chia tay trong hòa bình… cũng sẽ không có cái thời hạn nào cho thời gian chia tay nữa. Anh… thấy thế nào?Đối diện với ánh mắt hồi hộp mong chờ kết quả của Ngạn Vũ, tâm tình Cố Thành đúng là vừa phiền muộn vừa bức bối. Cái gì mà 3 tháng, anh bỏ ra 5 năm chỉ để lấy lại 3 tháng này thôi sao, cô đùa với anh à?Càng nghĩ tới, càng nhìn cô, anh lại càng cảm thấy tức giận không chịu được, nhưng tức giận thì tức giận, anh cũng không thể mắng cô, càng không thể trói cô đem về nhà. Anh biết trong lòng cô có khúc mắc với anh, anh cũng từng điều tra nhưng không có kết quả. Anh đã từng hỏi cô, nhưng cô cũng chỉ nói với anh là cô “chơi” không nổi trò chơi yêu đương với anh nữa, vậy nên cô muốn rút lui. Cuộc đời của Cố Thành anh từ trước đến giờ chưa từng gặp phải chuyện tiến thoái lưỡng nan giống như vậy, cô quả thật khiến cho anh không biết phải đối xử với cô thế nào cho đúng nữa. Bây giờ nếu không đồng ý thì cô lại đi, còn nếu đồng ý thì anh chỉ có 3 tháng…Được thôi, 3 tháng thì 3 tháng, anh không tin là anh tìm không ra được vấn đề!Dằn lại tất cả cảm xúc tiêu cực vào trong, Cố Thành nhìn cô gái đang mở to mắt dè chừng nhìn mình trước mặt. Anh cố giữ cho mình sự bình tĩnh, anh đáp– 3 tháng… tôi đồng ý nhưng phải có điều kiện đi Vũ ngờ vực nhìn anh, cô hỏi– Là… điều kiện gì?Cố Thành nhếch nhẹ khoé môi, thái độ lạnh lùng có thừa– Chia tay thằng nhóc kia, rời khỏi nhà họ Thi…Nghe đến vế sau, Ngạn Vũ nhanh miệng phản đối– Không được!Cố Thành nhíu mày, ánh nhìn phát ra tia lạnh lẽo– Không được? Là cái gì không được?Ngạn Vũ biết Cố Thành đang giận, lại lo anh hiểu lầm ý của cô, cô giải thích– À là vế sau, tôi tạm thời chưa thể rời khỏi nhà họ Thi được. Anh cũng đừng hỏi lý do, khi nào tôi nói được tôi sẽ nói…Cố Thành nhìn cô, trọng tâm của anh không đặt ở việc Ngạn Vũ đang làm gì, anh là không thích việc cô ở lại nhà Thi, vậy nên anh lại hỏi– Bắt buộc phải ở lại nhà họ Thi?Ngạn Vũ gật đầu, biểu cảm của cô trầm tĩnh– Bắt buộc phải làm cô giáo cho bé Ni, còn việc ở lại… có thể sẽ không cần Thành khẽ gật, anh lại tiếp tục hỏi– Lý do quan trọng?Ngạn Vũ không nghĩ ngợi, cô trực tiếp gật đầu– Rất quan trọng, cũng rất bí Thành biết Ngạn Vũ có chuyện đặc biệt quan trọng, mà tính của cô không phải là kiểu người nông nổi, làm việc gì chắc chắn cũng đã suy nghĩ rất kỹ. Miễn việc cô làm không gây nguy hiểm đến tính mạng của cô, anh chắc chắn sẽ tôn trọng sự quyết định của cô. Mặc dù anh không thích nhà họ Thi nhưng việc cô làm việc ở nhà họ Thi cũng không có gì quá mức nguy hiểm. Trước cứ để cô làm theo ý cô, anh sẽ ở sau trông nhớ đến một vấn đề cũng nghiêm trọng không kém, Cố Thành đặc biệt trầm giọng, anh hỏi– Vậy còn thằng nhóc kia? Em quen nó?Mi tâm khẽ nhíu, chẳng hiểu sao khi nghe anh hỏi về mối quan hệ của cô và Sơn, cô lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có chút buồn cười. Nhưng đối diện với người đàn ông này, tốt nhất vẫn nên thành thật, tránh để ảnh hưởng đến Sơn.– Quen, nhưng là bạn, không phải người yêu thật của nhau. Vì tôi không phải là cô giáo, vậy nên tôi phải thông qua Sơn mới có thể vào dạy cho bé Ni. Sơn là con trai của dì Liễu, anh ấy đưa tôi vào nhà họ Thi, bọn tôi không phải quan hệ người yêu của nhau, chỉ là giả Thành ngờ vực nhìn cô, anh cũng không tin thằng nhóc kia là bạn trai của cô nhóc nhà anh. Ngạn Vũ tiêu chuẩn cao như vậy, mà thằng nhóc kia lại trông hơi “hiền”, thật sự không phù hợp với tính cách của cô cho lắm. Nhưng trên đời này không có cái gì là không thể, vậy nên anh vẫn còn chút hoài nghi. Nhưng nếu cô đã nói như vậy thì anh sẽ tin là như vậy, không bắt bẻ cũng không làm khó cô nữa…Sau khi hỏi xong, Cố Thành đột nhiên đẩy một chiếc thẻ đến trước mặt Ngạn Vũ. Trên chiếc thẻ có ghi mật khẩu mở khóa của căn hộ chung cư, kèm theo địa chỉ và số nhà. Anh nhìn cô, chất giọng mềm lại, anh thẳng thắn, nói– Em có lý do riêng, tôi không xen vào. Em muốn tiếp tục dạy học, tôi cũng không cản. Nhưng riêng việc ở lại nhà họ Thi, tôi không đồng ý. Đây là địa chỉ căn hộ chung cư ở gần đây, thuận tiện cho việc em đến dạy học mỗi ngày. Tôi cũng sẽ ở lại đây trong vài tháng tới, em đến ở với Ngạn Vũ khẽ siết, cô nhìn chăm chú vào chiếc thẻ trước mặt, trong lòng phân vân rất nhiều, cũng có vô vàn do dự. Ba tháng ở cạnh nhau là do cô đề nghị, việc Cố Thành muốn chung sống với cô, cô cũng đã nghĩ tới… vậy mà chẳng hiểu sao khi đứng trước lời đề nghị này của anh, cô lại thấy phân vân không rõ, nửa muốn đồng ý, nửa lại không dám. Không phải vì cô sợ anh sẽ làm hại cô, mà là cô sợ… cô sợ cô sẽ không thể dứt ra khỏi anh được!Cố Thành gõ nhẹ lên mặt bàn, anh kéo cô về với thực tại, từ cử chỉ cho đến lời nói đều vô cùng ôn nhu– 3 tháng là do em đề nghị, hoặc là 3 tháng như em muốn, hoặc là cả đời theo ý tôi…Nghe đến hai chữ “cả đời”, Ngạn Vũ như bừng tỉnh trở lại, hai tay càng siết chặt hơn, trái tim bị ép lùi nhịp, để lại khoảng trống cho lý trí tiến mạnh đến. Hơn ai hết, cô là người hiểu rõ nhất con người của Cố Thành, anh ấy có thể ở bên cạnh cô, nhưng chắc chắn trái tim sẽ không thể ở mãi một chỗ với cô. Cả tương lai của cô và anh cũng vậy, đã biết sẽ không thể có kết quả tốt đẹp, vậy thì tại sao cô còn phân vân, tại sao cô vẫn còn hy vọng?Ngước đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Cố Thành, Ngạn Vũ lấy lại bình tĩnh, cô nghiêm túc như đang thuyết trình trước sếp, biểu cảm cực kỳ kiên định, thoáng qua lại có cả sự lãnh bạc học được từ Cố Thành…– Cố Thành, em sẽ dọn đến, cho em một tuần để chuẩn bị… anh không cần phải đến đón em, khi nào chuẩn bị xong em sẽ tự mình đến… được không?Cố Thành nhíu mày, rõ ràng là cô đang nghe theo lời anh nhưng sao lúc này anh lại cảm thấy không thoải mái một chút nào hết vậy. Rốt cuộc thì vấn để là ở đâu? Là cô vẫn luôn cố chấp chuyện của trước đây hay là cô… thật sự đã không còn yêu anh như trước nữa?!
Ông Cường lên cơn đau tim, Mạnh Tuấn gấp rút đưa ông ấy đến bệnh viện. Kết quả là ông Cường không sao, cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ có điều vừa tỉnh lại là ông ta đã liên tục đòi đi gặp Ngạn Vũ nhưng bên phía Cố Thành nhất định không đồng ý. Anh còn tăng vệ sỹ canh chừng trước cửa phòng bệnh lên gấp hai lần, đã khó gặp lại càng khó gặp hơn, bên phía ông Cường chỉ còn biết chờ đợi trong ký bên ông Cường không ổn thì cũng thành ổn, còn ở phòng bệnh của Ngạn Vũ lúc này cũng có chút… không ổn cho lắm. Bởi vì lúc cô tỉnh dậy lần nữa, trong phòng bệnh không chỉ có một mình Cố Thành, mà còn có cả… bác Hai Quách Kỳ và Từ tổng của Từ gia. Sự xuất hiện của hai nhân vật lớn này làm cho Ngạn Vũ giật bắn người, cô xém chút nữa là đã kêu lên vì kinh ngạc, đúng thật là quá kỳ lạ rồi…Lúc này, Ngạn Vũ ngồi trên giường, cô khẩn trương vô cùng, hai mắt mở to, biểu cảm giống hệt như là vừa làm việc gì đó sai trái rồi bị phát hiện vậy. Cô thật sự không hiểu vì sao hai vị lão làng này lại xuất hiện ở đây? Hay là… cô lại làm ra chuyện gì đó nữa rồi? Chẳng lẽ là vì chuyện của bà Thạch?Mà ở phía ghế sô pha, Quách Kỳ và Từ Thu Mỹ cũng khẩn trương không kém gì Ngạn Vũ. Hai người đàn ông lớn tuổi nhìn chằm chằm vào một cô gái đang là bệnh nhân ngồi ở trên giường. Hai vị trưởng bối có ánh nhìn tràn đầy kích động, đến Cố Thành còn thấy lo lắng nữa chứ nói gì là Ngạn thấy hai bên cứ ngồi nhìn nhau, Cố Thành ở giữa là người cảm thấy khó xử nhất. Anh khẽ ho nhẹ mấy hơi, ra hiệu cho hai vị trưởng bối nên nói gì đó đi, đừng dọa cô nhóc nhà anh sợ nữa…Mà Quách Kỳ đúng là người lão luyện, vừa nãy còn rất kích động, lúc này nhận được thông điệp của Cố Thành, ông liền thu liễm bớt cảm xúc của mình lại. Ông ngồi thẳng dậy, tay khều khều Từ Thu Mỹ, hướng mắt nhìn về Ngạn Vũ, ông cố gắng dùng thái độ bình thường nhất để hỏi cô.– Con thấy khỏe hơn chưa Vũ?Quách Kỳ vừa dứt câu, Từ Thu Mỹ đã vội vàng hỏi tiếp– À phải rồi, con có đói không? Muốn ăn gì không? Cậu cho người nấu đem tới cho con?Ngạn Vũ ngơ ngác nhìn hai vị trước mặt, nhất thời cô không biết phải trả lời thế nào nữa. Đối với bác Hai Quách Kỳ thì cô có biết, nhưng chưa từng thân thiết. Còn với vị Từ tổng mặt mày hiền hòa kia thì… cô chưa từng tiếp xúc lần nào luôn ấy chứ. Tự dưng cả hai người xa lạ này cùng nhau đối xử thân thiết với cô, cô thật là có chút… hoang mang mà!Đờ người mất mấy giây, Ngạn Vũ sắp xếp lại từ ngữ, cuối cùng cô cũng có thể trả lời.– Dạ… con khỏe ạ… con cũng không thấy đói… lát nữa con sẽ ăn Thu Mỹ có vẻ sốt ruột, ông lại lo lắng hỏi– Phải ăn gì chứ con, Cố Thành nói con còn chưa ăn gì… ăn chút gì nhé… cháo nhé được không?Quách Kỳ liếc mắt nhìn Từ Thu Mỹ đang ngồi bên cạnh, vừa nãy là hắn ta bảo ông đừng có tỏ ra lo lắng thái quá, sẽ dọa con bé hoảng sợ. Vậy mà xem hắn ta kìa, thiếu điều muốn nói luôn cho con bé biết hắn ta là cậu của con bé. Cái con người này, hành động hoàn toàn đi ngược lại với lời nói, đáng bị ăn mắng mà!Từ tổng cũng nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của Quách Kỳ, chẳng qua là ông ta kích động quá, không nén nổi lo lắng. Trước mặt là đứa cháu gái thất lạc đã mấy chục năm, nếu ông không kích động thì ông quả thật không phải là con người rồi…Cố Thành biết hai vị trưởng bối đang không được bình tĩnh cho lắm, anh lúc này mới tiến đến giải vây cho cả hai, anh dịu giọng, nói– Ngạn Vũ vừa mới tỉnh dậy, lát nữa con ép cô ấy ăn sau… hai người đừng lo lắng tổng vẫn chưa thấy yên tâm, ông ấy còn định nói thêm gì đó thì bị Quách Kỳ ngăn lại. Ông nhìn thấy vẻ mặt ngờ ngệch của Ngạn Vũ lúc này thì lại thấy thương cho cô. Nghĩ nghĩ, ông khẽ cất giọng, có ý muốn rời đi.– Nếu vậy… cũng được, con ở đây chăm sóc cho con bé, có gì thì gọi cho bác với bác Từ. Bác có chuyện phải đi trước, có thời gian sẽ đến thăm con bé xong, ông nháy nhẹ đuôi mắt ra hiệu cho Cố Thành. Cố Thành liền hiểu ý, anh gật đầu, mặc dù không nói gì nhưng cả hai gần như đã trao đổi xong với Quách Kỳ và Từ Thu Mỹ rời đi, Ngạn Vũ còn khẩn trương đến mức muốn bước xuống tiễn khách. Nếu Cố Thành và hai vị trưởng bối không ngăn cô lại thì chắc cô đã ra theo đến cửa luôn rồi. Mà cũng không trách Ngạn Vũ được, từ trước đến giờ cô toàn bị Quách gia ghẻ lạnh, đột nhiên lúc này được cưng chiều, cô không hoảng loạn thì mới là lạ đó. Còn chưa kể đến việc có cả Từ tổng của Từ gia cũng đột nhiên quan tâm đến cô một cách thái quá… rốt cuộc thì sao vậy nhỉ? Làm gì đột nhiên lại có chuyện tốt đẹp đến như thế chứ?…………………………………Cố Thành tiễn hai vị trưởng bối ra đến thang máy, ở đây lúc này cũng không có ai khác ngoài ba người bọn họ. Quách Kỳ mới quay sang nhìn cháu trai, ông nghiêm túc căn dặn– Con nói trước với Ngạn Vũ, xem xem ý tứ của con bé thế nào… có gì thì gọi báo lại với Thành gật đầu, anh đáp– Con hiểu rồi, con sẽ lựa lời để nói với cô ấy. Bác Hai và bác Từ đi cẩn thận, có gì con sẽ gọi báo ngay cho hai người biết.– Được rồi, vào trong với con bé đi… bác về Thành bấm thang máy, sau đó có người của anh tiễn hai vị tổng tài ra đến xe. Còn Cố Thành thì quay vào trong với Ngạn Vũ, anh cũng phải sắp xếp lại một chút ngôn từ để lát nữa có thể trình bày câu chuyện một câu dễ nghe nhất. Anh cũng hồi hộp không kém gì ai, không biết khi Ngạn Vũ biết hết sự thật về thân phận của mình… cô sẽ có suy nghĩ như thế nào nữa?………………………..Ngồi vào trong xe, xe còn chưa kịp khởi động máy thì Từ tổng đã quay sang hỏi Quách Kỳ.– Anh rể, nếu như con bé không muốn nhận lại nhà ngoại thì sao? Em nghĩ hay là cứ đưa con bé đến gặp ba, cho ông cháu nhận lại nhau là được mà?Quách Kỳ không đồng ý, ông nghiêm giọng, trả lời– Không được. Con bé lớn rồi, nên tôn trọng ý kiến và quyết định của con bé…Từ tổng vẫn cố gắng thuyết phục Quách Kỳ– Biết là phải tôn trọng suy nghĩ của con bé, nhưng Từ gia tìm cháu gái đã lâu, mà ba cũng đã lớn tuổi rồi… không còn thêm thời gian để chần chừ đâu đã đến nước này, Quách Kỳ cũng không thể cứ giấu giếm mãi mà không nói. Bức di thư của Từ Thu Loan vẫn còn đó, ông thật lòng không thể làm trái lại ý của cô ấy được…Trầm tư một chốc, lúc này, Quách Kỳ mới khẽ giọng giải thích với Từ Thu Mỹ.– Thu Mỹ… cậu là người hiểu tính tình của chị gái cậu nhất đúng không? Thu Loan ghét nhất việc người khác không chịu hiểu cho ước nguyện và tâm nguyện của cô ấy…Từ tổng cảm thấy có chút hoang mang, ông ấy liền hỏi– Anh… là sao vậy? Anh giải thích rõ hơn một chút được không?Quách Kỳ hiếm khi thở dài, lần này quả thật là không giấu được, ông nghĩ nghĩ một chút, sau đó mới chậm rãi trả lời Từ Thu Mỹ.– Lúc Thu Loan mất, cô ấy có viết cho anh một bức thư, trong thư có căn dặn anh vài việc. Việc thứ nhất là không cho con gái nhận nhà ngoại, việc thứ hai là không cho anh điều tra và ra tay với nhà nội của bé Vũ. Còn việc thứ ba, đó là muốn anh đưa bé Vũ sang nước ngoài sinh sống, cắt đứt mọi thông tin liên lạc với cả nhà họ Từ và nhà họ Thi. Chị gái cậu là một cô gái cực kỳ thông minh và khôn khéo… chị cậu căn dặn anh như vậy… cậu có hiểu lý do vì sao không?Từ Thu Mỹ sững sờ, nghe những lời mà Quách Kỳ vừa nói, ông ấy không hề tỏ ra tức giận, ngược lại còn có chút kinh ngạc, sau đó là cúi đầu trầm tư…Từ Thu Mỹ ông đâu phải người hồ đồ, chính ông là người thân nhất với chị gái đã mất của mình, và chính ông cũng là người hiểu rõ nhất vì sao chị mình lại bỏ nhà ra đi. Thu Loan là người có bản lĩnh, đường đường là thiên kim của một nhà hào môn nhất nhì thành phố A nhưng chị ấy lại chưa từng tiết lộ về thân phận của chính mình với nhà chồng. Thà là ra đi trong âm thầm chứ chưa từng muốn phô trương mình là con gái của dòng dõi trâm anh thế phiệt. Có lẽ vì đã quá chán ghét với xuất thân của mình, vậy nên chị ấy cũng hy vọng con gái của mình… sẽ không giống với chị ấy, để rồi dở dở ương ương không có được cuộc sống tốt trong chăn mới biết chăn có rận, là người của hào môn rồi mới biết hào môn cường đại và bức người ra sao. Ngay cả ông, là Từ tổng cao cao tại thượng, nhưng đến tận giây phút này, ông vẫn chưa biết mùi vị của tình yêu đích thực là gì. Thứ mà con cháu của hào môn có là tiền, là địa vị và quyền lực. Nhưng thứ mà con cháu của hào môn sẽ mãi mãi không thể có được, đó chính là tự do hạnh phúc của một con người…Chị gái của ông thà là không cho con gái nhận lại nhà ngoại, chứ nhất quyết không muốn để con gái cũng sẽ giống như chị đã từng. Được hào môn nuôi dưỡng, sau đó lại bị chính nơi mình lớn lên ép mình trở thành “thứ” trao đổi lợi ích. Có người sẽ tình nguyện đồng ý, giống như là Từ Thu Mỹ ông đây, nhưng cũng có người sẽ không bao giờ chấp nhận, ví dụ điển hình nhất chính là Từ Thu Loan. Nếu như năm đó Thu Loan không đấu tranh đến mức bỏ trốn khỏi Từ gia, vậy thì bây giờ chị ấy mới chính là phu nhân của Quách gia, là vợ của Quách Kỳ chứ không phải là chị gái lớn của ông, Từ Thu Nga… Vậy nên, ba điều mà Từ Thu Loan căn dặn Quách Kỳ, ông chỉ cần nghe qua là hiểu rõ, không cần Quách Kỳ phải giải thích gì thêm…Quách Kỳ như rơi vào trầm tư, ông cũng không quan tâm đến việc Từ Thu Mỹ có hiểu hay là không. Lúc này ông lại như muốn nói hết ra những nỗi lòng của mình.– Từ gia của cậu cũng không kém Quách gia của tôi là bao. Như cậu, chị Hai cậu, rồi Thu Loan, đời sau này là đám tiểu bối con cháu của cậu… cậu có thấy đứa nào đã được yêu đương thoải mái và tự do chưa? Tôi cũng rất xót cho bọn nhỏ, nhưng thú thực là tôi cũng không có cách nào khác. Cũng bởi vì vậy nên tôi luôn cố gắng đưa Quách gia đi lên, vì chỉ khi đứng ở trên đỉnh cao của quyền lực thì con cháu của tôi mới có được sự tự do thật sự. Tôi từ trước đến giờ luôn khen Cố Thành với cậu cũng là có lý do, bởi vì chỉ có một mình thằng bé mới dám tự mình đứng lên bảo vệ cho sự tự do của chính bản thân nó… thật sự cũng chỉ có một mình Cố Thành mới làm được như vậy…Khẽ thở dài, Quách Kỳ lại tiếp tục trầm giọng– Tôi… thật sự rất lo lắng cho con bé Vũ. Từ gia của cậu bây giờ đang trên con đường phát triển bạo phát, thứ mà Từ gia thiếu ngay tại thời điểm này là một cuộc liên hôn với Lê gia… mà nói chính xác hơn là cần một đứa cháu gái để kết hôn với nhà họ Lê. Cậu xem, vào cái thời điểm này mà đưa bé Vũ về Từ gia… rõ ràng là muốn giết con bé chứ đã muốn con bé tốt đẹp đâu? Đúng, đúng là Cố Thành nhà tôi sẽ không để cho Ngạn Vũ chịu thiệt thòi, nhưng một khi đã nhập tông chi gia phả thì trách nhiệm với gia tộc là phải có. Có thể cậu không đồng ý, bác Từ không đồng ý nhưng chắc chắn những người khác của Từ gia sẽ hối thúc vào, sẽ lại ép con bé phải giống như mẹ của nó… đến lúc đó… con bé bên hiếu bên tình… lại khổ cho con bé…Từ Thu Mỹ càng nghe thì sắc mặt lại càng nặng nề, bởi những gì mà Quách Kỳ vừa nói cũng là những điều mà ông đang lo sợ. Cái danh người đứng đầu của một tộc họ cũng chỉ là hữu danh vô thực, bởi vì hiếm ai có thể thao túng được toàn bộ gia tộc phải nghe theo ý kiến về sự quyết định của người đứng đầu. Những chuyện riêng của gia đình ông thì ông còn có thể phán quyết theo ý của ông, nhưng một khi có chuyện dính đến lợi ích của gia tộc, vậy thì chắc chắn phải nghe theo ý kiến của số đông. Còn nếu ông muốn mọi người phải nghe theo ông, vậy thì ông phải là người bản lĩnh có thừa. Mà đến cả Quách Kỳ bản lĩnh hơn người còn chưa làm được việc đó, vậy thì một người kém cỏi hơn ông ấy nhiều phần như ông làm sao làm được loại chuyện như mơ này. Nói trắng ra, nếu như đưa Ngạn Vũ về nhận tổ tiên trong lúc này thì rất có khả năng Từ gia sẽ lại đẩy con bé lên đầu sóng ngọn gió. Bọn người của Từ gia vì không muốn để con gái của họ liên hôn với Lê gia, mà có thể sẵn sàng liên kết lại để ép Ngạn Vũ con cháu của dòng chính phải đưa thân mình ra hiến tế. Nghĩ lại, đúng là ông suy nghĩ vẫn chưa đủ thấu đáo, xém chút nữa lại làm cho cháu gái của ông phải chịu cảnh khó xử…Sự tình rõ ràng là vậy, nhưng Từ Thu Mỹ vẫn còn có chút tiếc nuối không nỡ, ông dằn co, trầm giọng nói với Quách Kỳ.– Em… hiểu hết những điều mà anh vừa nói. Nhưng khó khăn lắm em mới tìm được cháu gái, mà ba mình cũng đã trông ngóng từ rất lâu. Năm nay ông đã hơn 80 rồi, còn có bao nhiêu thời gian đâu. Cái chết của chị Loan đã khiến ba giày vò ân hận rất nhiều… Hơn nữa bên cạnh Ngạn Vũ vẫn còn Cố Thành, em nghĩ… sẽ không ai ở Từ gia dám chống đối lại với thằng nhóc ấy đâu anh Kỳ do dự một chốc, ông lúc này khẽ đáp– Tôi biết, tôi cũng tin tưởng Cố Thành. Nhưng mà phòng bị vẫn hơn, Cố Thành dù sao cũng là người của Quách gia, tôi muốn bảo vệ cả hai đứa nó chứ không phải chỉ bảo vệ mỗi một mình Ngạn Vũ mà đẩy cháu trai của tôi lên mũi dao nhọn. Với lại, trong di thư Thu Loan đã căn dặn tôi phải làm như thế, mà mọi chuyện thành ra như thế này là tôi đã làm trái với di nguyện của cô ấy một phần rồi. Cứ để Cố Thành nói chuyện trước với Ngạn Vũ, còn về phần con bé có muốn nhận lại Từ gia hay không… chuyện đó để nói sau Thu Mỹ mặc dù vẫn còn rất tiếc nuối nhưng ông lại không thể không nghe theo. Trên đời này có vài việc không phải cứ ông muốn là được, phải xem ý tứ của người khác là như thế nào nữa…Thở dài trong lòng một hơi, Từ tổng đột nhiên nhớ đến nhà nội của Ngạn Vũ, thái độ của ông trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều.– Còn về phía nhà họ Thi kia, anh định thế nào?Nhắc đến nhà họ Thi, Quách Kỳ mặt lạnh trở lại, thần thái của ông khác hẳn vừa rồi, lời nói đậm vị quyền lực và đanh thép hơn.– Nhà họ Quách và nhà họ Thi có ân tình, từ lúc biết chuyện của Thu Loan, bác Quách cậu vẫn luôn ra sức ép không để tôi xuống tay với Thi gia. Tôi mặc dù rất hận nhà họ Thi nhưng ân nghĩa là ân nghĩa, mà tôi cũng không thể lén lút ra tay bởi vì bác Quách của cậu vẫn luôn để ý chằm chằm vào hành động của tôi với Thi gia. Cậu cũng đừng trách bác Quách, Quách gia là dòng dõi trọng chữ tín, chưa kể đến ân nghĩa của Quách gia và Thi gia là ân nghĩa từ rất lâu đời rồi… không thể chỉ vì chuyện của Thu Loan mà ra tay ép Thi gia được. Hai nhà họ Thi và họ Quách có thể cả một thế hệ không gặp mặt nhau lấy một lần, nhưng ân nghĩa vẫn cứ còn đó, chỉ cần Thi gia nhờ vả, nếu trong khả năng, chắc chắn Quách gia sẽ đồng ý. Năm đó lúc Thu Loan đến Thi gia, tiếc là Quách gia đang trong thời đoạn bạo phát, không có thời gian để ý đến nhà họ Thi… nếu không thì đã không có chuyện Thu Loan bị Thi gia ép đến mức tự vẫn như vậy… quả thật là không thể cản được ý vài giây, Quách Kỳ lúc này lại quay sang nhìn Từ Thu Mỹ, khoé môi khẽ nhếch, ông nói mạnh từng chữ– Quách gia tôi thì không được, nhưng còn bây giờ… tôi nghĩ là Từ gia của cậu… chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?Từ Thu Mỹ cười đáp, nụ cười khẩy nói lên tất cả, cũng nói lên trước được sự sụp đổ của Thi gia… là không ai có thể chống đỡ được, kể cả là Từ Thu Loan nếu có sống dậy!________________________Cố Thành vừa mới quay lại phòng bệnh của Ngạn Vũ, anh còn chưa kịp nói chuyện với cô thì đã có điện thoại gọi tới. Là điện thoại của trợ lý, cậu ta gọi đến là để thông báo một việc hết sức quan điện thoại xong, Cố Thành nhanh chóng bước đến trước mặt Ngạn Vũ, trước ánh nhìn tò mò và chờ mong của cô, anh nói rõ ràng ra từng chữ một– Đã tìm được Thu Ngọc… cô ấy còn sống… người của anh tìm được cô ấy ở bìa rừng…là tự cô ấy chạy thoát ra ngoài. Thu Ngọc cũng đã khai nhận… là bà Thạch bắt giữ người. Chỉ tiếc là… đứa bé mà Thu Ngọc mang thai trong lúc bị giam giữ đã cô ấy hiện giờ… rất muốn gặp em!
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Ba Nuôi Là Chồng by Topics Addeddate 2022-07-12 074302 Identifier BaNuoiLaChong Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 551 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 8 files VBR MP3 Uplevel BACK download download download download download download download download download 29 Files download 13 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by on July 12, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
Sau bữa cơm, Ngạn Vũ ở suốt trong phòng, cô khóa trái cửa phòng, không bước ra ngoài mà Cố Thành cũng không thể đi vào bên trong thật thì cũng không phải cô làm mình làm mẩy giận dỗi gì anh, chẳng qua là cô phải làm việc, vì tập trung quá nên quên cả giờ cho tới lúc hai mắt mỏi nhừ, Ngạn Vũ mới uể oải mở cửa bước ra ngoài, cô ra khỏi phòng lúc này cũng chỉ vì khát phòng bếp pha một ly sữa ấm, lúc quay lưng bưng ly sữa lên lại phòng, Ngạn Vũ thoáng chốc giật mình khi nhìn thấy Cố Thành đang đứng lù lù ở trước anh, cô nhíu mày, khẽ thốt– Sao anh lại ở đây? Anh đói bụng à?Cố Thành đã thay đồ ngủ, là loại đồ ngủ dành cho nam với chất liệu cao cấp, trông rất đẹp mắt và có vẻ mềm cô hỏi, anh đáp, giọng khàn khàn, nghe thoang thoảng cả mùi trầm hương– Anh chờ Vũ hỏi nhanh– Chờ em làm gì?Cố Thành không gấp gáp, anh trầm giọng– Em khóa cửa phòng, anh không vào lúc này Ngạn Vũ mới chợt nhớ ra, hèn gì cô cứ thắc mắc vì sao Cố Thành không vào phòng, hóa ra là do cô khóa cửa phòng rồi quên béng đi thấy có chút ngại ngùng, Ngạn Vũ cười cười, cô dịu giọng– À em xin lỗi, em quên mất, tập trung viết quá nên bây giờ… anh vào phòng luôn chứ?Cố Thành trước sau vẫn giữ nguyên một biểu cảm, anh trả lời cô– Em cứ ở phòng đó, anh ở phòng kế bên, có gì thì gọi áo của anh cứ để ở bên em, khi nào cần anh sẽ vào anh trả lời, Ngạn Vũ ngẩn người chớp chớp mắt nhìn anh, cơ hồ như không dám tin vào những gì mà anh vừa có nghe nhầm không vậy, anh ngủ riêng phòng với cô, không ép cô phải ngủ cùng anh… thật sao?Cố Thành thừa hiểu biểu cảm này của Ngạn Vũ là gì, chẳng qua anh cũng không bắt bẻ, chỉ nhàn nhạt nói tiếp với cô.– Công việc của em đặc thù, anh để không gian yên tĩnh cho em làm anh cũng không cố định được thời gian đi đi về về, sợ sẽ làm phiền đến công việc của cứ sắp xếp như vậy, có gì anh sẽ báo…Dừng khoảng chừng vài giây, anh lại nói tiếp– À có chuyện này muốn thông báo trước với em để em sắp xếp, vài ngày nữa anh về nhà một chuyến… em vẫn là nên theo anh về. Con bé Vy Vy muốn gặp em, mà mẹ Trang… bà ấy cũng rất muốn gặp Vũ nghe nhắc đến hai từ “mẹ Trang”, vô thức một gương mặt hiền từ cùng nụ cười dịu dàng bỗng chốc xuất Trang, bà ấy là mẹ của Cố Thành, cũng là người thương cô nhất nhà họ Quách, nếu đúng theo vai vế thì cô phải gọi bà ấy đến một tiếng là bà nội mới Thành biết Ngạn Vũ đang do dự, nhưng anh không muốn cô cứ viện có từ chối, vậy nên anh liền nói thêm– Đã hứa thì phải làm cho được, 3 tháng này phải nghe theo anh, đừng cãi dù sao cũng là do anh nuôi lớn, không có công lao cũng có khổ lao… đừng khiến anh phải đau đầu khổ tâm vì em xếp một chút, khi nào đi anh sẽ rồi, Cố Thành xoay người rời đi, trông anh có vẻ rất mệt, bóng lưng cũng trở nên hiu quạnh lạ Vũ nhìn theo anh, thật lòng thì cô cũng rất nhớ mẹ Trang, nhưng mà… Quách gia có thật sự muốn chào đón một người ăn hại như cô không chứ? Cô chỉ mang nhờ họ Quách, thân phận rõ ràng cũng không có, sao có thể xem cô là con cháu của Quách gia?Không về thì không được, mà về cũng không xong… đau đầu thật sự!____________________________Bé Ni hôm nay có lịch đi khám chỗ bác sĩ tâm lý, trong lúc đợi con bé về, Ngạn Vũ mới có thời gian ngồi trò chuyện cùng với bà chủ lòng thì cô vẫn không có mấy thiện cảm với người phụ nữ này, chắc có lẽ vì cô biết được mối quan hệ của bà ấy và chị gái cô không được người thân thiết duy nhất của Thu Ngọc tính tới thời điểm hiện tại, cô làm sao có thể có cái nhìn thiện cảm được với người nhà họ Thi… thật sự phải nói rất khó!Bà chủ Thạch tuổi tác phải hơn 50 là ít, da dẻ hơi ngâm nhưng gương mặt lại rất có nét, là kiểu sắc sảo chứ không phải xinh đẹp rực Vũ đoán ngày trẻ bà chủ Thạch cũng thuộc hàng ngũ có nhan sắc, chẳng qua là nước da không được trắng giống như mấy phu nhân nhà giàu mà cô vẫn thường hay đặc biệt một điểm là ánh mắt của bà chủ Thạch nhìn vào lại có cảm giác đáy mắt rất sâu, thể hiện rất rõ là người có tâm cơ, không dễ chung sống…Quái! Nét mặt mẹ chồng thế này mà chị gái cô lại cứ luôn bảo là bà ấy rất hiền… rõ ràng theo cô cảm nhận là không hiền, bà nội của bé Ni không hiền đâu!Không riêng gì Ngạn Vũ, bà chủ Thạch cũng không có quá nhiều cảm xúc yêu mến dành cho Vũ là vì bênh vực chị gái nên mới không thích bà, còn bà là vì lòng tự tôn của một người mẹ nên cũng không thích Ngạn cho rằng Ngạn Vũ chỉ là một cô giáo bình thường mà còn có phẩm chất vượt trội hơn hẳn con gái cưng của bà, vậy nên nhìn kiểu gì bà cũng không thấy thích cô, còn cho rằng cô là cố tình tỏ ra như hiện tại cháu nội của bà chỉ chịu học với duy nhất cô giáo này, bà thương con thương cháu, vậy nên không thể làm phật lòng cô gái trước mặt này sao cũng chỉ là một chút cảm xúc vặt vãnh của người mẹ, bà chủ Thạch là người từng trải, vậy nên bà có thể dễ dàng thu liễm được cảm xúc, không để cho một chút cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến gia nhìn Ngạn Vũ, vẫn phải đánh giá đây là cô gái khá là hoàn hảo, thái độ của bà lúc này điềm tĩnh, bà hỏi thêm thông tin về cô– Cô giáo Vũ là người ở thành phố A à? Còn trẻ như cô sao lại chịu đến đây dạy học?Ngạn Vũ nhìn bà, biểu cảm bình tĩnh, cô khẽ đáp – Dạ thú thật với bác con là trẻ mồ côi, mức chi phí sinh sống ở thành phố A cao quá, một người không gia đình như con không thể chi trả lại con cũng thích nhịp sống ở phố Cổ, không hối hả xô bồ như ở chỗ cũ mà con chủ Thạch gật đầu, trong lòng sinh ra chút cảm giác… xem với những người ở cùng tầng lớp như bà, cũng thuộc hàng ngũ hào môn quyền quý thì chuyện xuất thân là cực kỳ quan ngoại hình có xinh đẹp đến mức nào, học thức cao thâm tới đâu, hay thậm chí là giỏi giang được người người hâm mộ ra sao mà xuất thân thấp kém thì đối với những phu nhân như bà, bà cũng không thèm để họ vào trong thân gia thế là mức độ thấp nhất để đánh giá một con người, một người mà đến xuất thân như thế nào còn không rõ… thật không đáng để bà phải quá bận như vậy, lại nghe Ngạn Vũ nói như thế, bà chủ Thạch trước còn không thích cô thì bây giờ đã buông sự phòng bị nhìn cô, nụ cười khẽ nâng, bà chậm rãi nói– À, đáng tiếc cho cô giáo thấy sống ở đây cũng rất tốt, phù hợp với cô giáo lại cô giáo cũng yên tâm, cậu Sơn trông vậy nhưng rất giỏi, về sau cô giáo sẽ không cần phải lo lắng Vũ gật đầu, cô cười cười– Dạ vâng, bác nói như chợt nhớ đến chuyện gì đó, bà chủ Thạch có phần tò mò, bà liền hỏi– Nhưng mà hình như cô giáo họ Quách nhỉ? Này là họ của…Biết bà chủ Thạch đang hỏi đến vấn đề nào, Ngạn Vũ liền đáp nhanh– Dạ họ Quách, đây là họ của mẹ nuôi trong trung tâm đặt cho con, bà ấy nói đặt theo họ này cho lạ thú thật con họ gì, con cũng không biết…– Ồ, ra vậy… tôi cứ tưởng là họ Quách của Quách gia kia họ Quách ở thành phố A rất ít, không nghĩ là cô giáo cũng họ Vũ cười đáp– Dạ, con nào được diễm phúc đó, nếu con là họ Quách của Quách gia, vậy thì bây giờ con đang là thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa rồi, đâu vất vả mưu sinh như thế này chủ Thạch cười cười, đáy mắt có chút xem thường, bà thuận miệng an ủi– Cố gắng là sẽ được cuộc sống sung túc, cô giáo còn trẻ, còn nhiều cơ hội Vũ không đáp, cô chỉ cười, trong lòng sinh ra thêm rất nhiều sự “không thích” đối với mẹ chồng của Thu người phụ nữ này trước mặt thì lời nói tỏ ra rất thân thiện, rất tử tế, nhưng ánh mắt nhìn người thì lại là kiểu hời hợt, không xem người cạy giàu xem thường người khác thế này, có đánh chết cô cô cũng không tin là người dễ tính!Cả hai ngồi được một lúc thì bé Ni trở về, đi bên cạnh con bé là thấy cô, bé Ni liền đi về phía cô, con bé không nói chuyện nhưng ánh mắt nhìn cô giống như là đang chào Vũ cũng không phải người không biết trên dưới, thấy con bé chưa chào bà nội, cô liền khẽ kề tai con bé, nhắc nhở– Bé Ni, chào bà nội đi Ngạn Vũ nhắc, bé Ni lúc này mới rón rén đi đến gần trước mặt bà chủ bé nhìn bà nội, không nói chuyện được nên liền gật đầu thay cho lời chủ Thạch nhìn cháu gái, nhìn ánh mắt long lanh tròn xoe của con bé, bà cảm thấy có chút xót dạ nên liền kéo con bé về phía han vài chuyện linh tinh, thấy con bé không tỏ ra xa cách, bà chủ Thạch mới tương đối cảm thấy hài Ni là cháu ruột của bà, dù con bé không được hoàn hảo nhưng vẫn là máu mủ của bà, bà tất nhiên là thương xót cho con bé này, bà chủ Thạch mới quay sang hỏi Mẫn– À, sao lại có mình con đưa bé Ni về vậy, thằng Tuấn đâu?Mẫn nhìn bà, gương mặt xinh đẹp, nụ cười thân thiện, cô ấy đáp– Dạ, anh Tuấn có việc gấp nên tới công ty rồi chủ Thạch gật đầu, bà nhìn vào gương mặt xinh xắn của cháu gái, bà nói với con bé– Bé Ni theo cô giáo về phòng học bài đi con, lát nữa nội bảo với bà Liễu làm gà rán cho con ăn Ni thích ăn nhất là gà rán, nhưng thường ngày bà chủ Thạch lại ít khi cho con bé ăn món bảo là đồ dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, vậy nên không muốn cháu của bà đụng hoi lắm mới có một ngày được bà nội đồng ý cho ăn, bé Ni hết sức vui mừng, trên gương mặt non nớt liền nở nụ cười vui cười này của con bé làm cho bà chủ Thạch hài lòng hết sức, bà vui vẻ xoa đầu cháu nội, sau đó mới để con bé đi theo Ngạn Vũ về Vũ biết bà chủ Thạch có chuyện muốn nói với Mẫn, vậy nên cô liền nắm tay dắt bé Ni đi về qua khỏi góc khuất của cầu thang, Ngạn Vũ liền lấy lý do nghe điện thoại nên cô mới bảo bé Ni về phòng trước, còn cô ở lại nghe ngóng thử xem hai người phụ nữ phía dưới sắp sửa sẽ nói cái gì với trên cầu thang, Ngạn Vũ nghe khá rõ được cuộc trò chuyện của hai người phía dưới…“Bé Ni sao rồi con? Bác sĩ bảo con bé thế nào?”“Dạ, tình trạng của con bé khá lên được chút, chịu tiếp xúc với bác sĩ nhưng vẫn còn rụt rè lắm bác ạ.”“Như vậy cũng được đi, có tiến triển là được dù sao cũng là con gái, khờ khạo một chút thì cũng không có vấn đề giờ tới lúc con bé lớn, còn rất nhiều thời gian để chữa trị, không cần ép bác sĩ quá sức.”“Con nghe nói anh Tuấn đang có ý định đưa bé Ni sang Sing để chữa bệnh, anh ấy đang liên hệ với bác sĩ bên đó, nếu bên đấy họ đồng ý tiếp nhận hồ sơ thì khoảng vài tuần nữa sẽ đi ạ.”Giọng của bà chủ Thạch cao hơn thường khi“Sao nó không nói với bác? Bác chưa nghe chuyện này?”“Dạ, cái này cũng là con nghe lén trong lúc anh ấy nói chuyện điện thoại, mà chuyện này cũng tốt mà bác, có gì con sẽ đi cùng cha con anh Tuấn…”“Thì là tốt, chữa bệnh là chuyện tốt, nhưng đâu nhất thiết phải bỏ công bỏ việc để đi nước ngoài như vậy. Bác sĩ trong nước cũng tốt mà, bệnh của bé Ni là bệnh tâm lý, làm gì chữa khỏi một sớm một chiều được.”“Cái này con cũng không rõ… nhưng nếu anh Tuấn còn bận việc thì để con đưa bé Ni sang Sing cũng khăn lắm mới được xem hồ sơ bệnh án, nếu có cơ hội thì mình phải cố gắng bác sĩ ở đây thì tốt nhưng không tốt bằng bên Sing… con bây giờ chỉ mong cho bé Ni mau khỏi bệnh, con bé không có mẹ đã là thiệt thòi lắm rồi.”Không gian im ắng trong chốc lát, khoảng vài giây sau, Ngạn Vũ mới nghe được giọng của bà chủ Thạch cất lên.“Thiệt… con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó cứ…”“Bác… chỉ cần bác thương con là được rồi, còn những chuyện khác… từ từ cũng được gần đây anh Tuấn đối xử với con cũng tốt lắm bác, con nghĩ… chắc chỉ cần con thật lòng thì trước sau gì cũng sẽ được đền đáp.”Bà chủ Thạch có vẻ như đang an ủi Mẫn“Con cứ yên tâm, chắc chắn rồi thằng Tuấn sẽ thấy được tấm chân tình của con mà…”“Con cũng hy vọng là như vậy, nhưng mà có lẽ… anh Tuấn sẽ không thể nào quên được chị Ngọc… con thấy anh ấy vẫn luôn tìm kiếm thương anh ấy là một chuyện nhưng còn chuyện anh ấy có chấp nhận con hay không… con vẫn thấy mong lung lắm bác.”Bà chủ Thạch có vẻ không được hài lòng, giọng bà gằn lên“Cái loại làm vợ làm mẹ mà bỏ chồng bỏ con như con Ngọc… lấy tư cách gì mà được yêu thấy đó, gia đình bác như vầy, thằng Tuấn nó tốt như thế… vậy mà nó nỡ lòng nào bỏ đi, để cha con thằng Tuấn bơ vơ đến nỗi con bé Ni nó bệnh thành ra như công nhận là bác không thích con Ngọc nhưng dù gì nó cũng là mẹ của bé Ni… nó không có công lao cũng có khổ lao… làm gì có ai ngược đãi ràng con cũng biết, nó là có người đàn ông khác…”Lời còn chưa dứt, Mẫn đã vội ngăn lời của bà chủ Thạch“Ấy bác, đừng nói chị Ngọc như vậy, sợ là bé Ni nghe thấy thì không tốt bé là con gái, mẫn cảm lắm, với lại cũng chưa chắc là chị Ngọc chị ấy thật như vậy mà dù con thương anh Tuấn nhưng con không muốn trở thành người đục nước béo sau này con thành với anh Tuấn, chỉ sợ bé Ni nó nghĩ là con cố tình chen vào giành hạnh phúc của chị Ngọc… con không muốn như vậy.”Dừng khoảng chừng vài giây, lại nghe giọng của bà Thạch thở dài“Con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó không nhận ra, biết tới khi nào nó mới chịu chấp nhận là vợ nó… đi theo người ta kia bác đã nói là không được, dằn co giữa hai người đàn ông thì trước sau gì cũng có chuyện… thiệt là tức mình!”“À Mẫn, con lại gần đây, bác nói với con chuyện này…”Bà chủ Thạch cố tình nói nhỏ với Mẫn, thành ra Vũ có muốn nghe cũng không nghe những gì mà từ nãy tới giờ cô vừa nghe lại khiến cho tâm tình của cô trở nên vô cùng nặng nề và rối bời…Dằn co giữa hai người đàn ông? Chị của cô… là có người khác thật sao? Nói đùa à?Không đâu, cô không tin là như vậy, trước khi có bằng chứng xác thực, cô sẽ không tin Thu Ngọc là người như thế… cô không tin!
ba nuôi là chồng