Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu. Đánh giá: 8.7/10 từ 19 lượt. Đọc truyện Một Thai Song Bảo Tổng Tài Daddy Phai Phấn Đấu tiểu thuyết ngôn tình sủng he. **************. "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với
Để cứu cha khỏi đi tù, cô bị ép quan hệ với tổng giám đốc. Hai tháng sau mang thai, cô chọn cách im lặng, lặng lẽ sinh con một mình. Nhiều năm sau, trong một lần tình cờ, tổng giám đốc nhìn thấy hai đứa trẻ song sinh trước mắt thì không khỏi kinh ngạc. Anh cho người điều tra rồi bắt đầu hành trình tán lại
Giới thiệu nội dung Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu: "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi”. "Nếu như không phải do tổng giám đốc
Sao anh vẫn chưa quay trở lại cơ chứ! ‘Vết thương của cô rất đau, khám bác sĩ, cô sẽ đau đến chết. Ngay sau đó, điện thoại di động của cô reo lên. “Reng reng reng, reng reng reng…”. Tô Kim Thư cúi đầu nhìn, là Lệ Hữu Tuấn gọi tới. Cô vội vàng nhấn điện thoại
Đọc truyện Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu của tác giả Truyện, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
2. Tín hiệu thai đôi bị lưu một thai; 3. Thai lưu sẽ tác động tới thai còn lại như thế nào? 3.1. Trường hợp lành tính; 3.2. Tình trạng thai lưu gây hại; 4. Cách xử trí cho mẹ bầu lúc gặp trường hợp thai đôi bị lưu một thai. 4.1. Thai nhi dưới 7 tuần; 4.2. Thai nhi trên 8
RfZOK. Chào em!Trước hết chuyên mục xin chia buồn với hai vợ chồng về tình trạng này. Song thai một bánh rau hai buồng ối song thai 1 noãn là tình trạng song thai do 1 tinh trùng kết hợp với 1 trứng, sự phân chia của phôi xảy ra trong khoảng thời gian từ ngày thứ 4 đến ngày thứ 8 sau khi thụ tinh, đây là loại song thai cần phải chú ý vì có rất nhiều biến chứng của thai nghén đối với mẹ và con.Khi siêu âm phát hiện 1 thai bị dị tật, mất tim thai thì nguy cơ xảy ra với thai còn lại là rất cao. Nguy cơ xảy ra nếu như giữ thai đó là các chất phân huỷ của thai chết qua hệ thống tuần hoàn chung song thai sống gây ra các rối loạn đặc biệt quá trình đông máu. Thai sống phải bơm máu sang thai chết qua hệ thống tuần hoàn chung làm cho nó bị thiếu hụt khối lượng tuần hoàn một cách trầm trọng dẫn đến thiếu máu nuôi dưỡng và cuối cùng là chết lưu, hoặc gây tổn thương của một số cơ quan và để lại di chứng ở các cơ quan tổn thương não, tổn thương cơ quan tiêu hoá, tổn thương thận và tổn thương với song thai 1 bánh rau 2 buồng ối có sự tiếp nối tuần hoàn thì tiên lượng thai sống sót là không tốt và nguy cơ tổn thương các cơ quan để lại các di chứng nguy hiểm luôn xảy ra cho nên theo dõi thai sống sót phải rất sát sao. Với tình trạng này thì không thể nói bỏ hay giữ vì một thai vẫn phát triển bình thường, cần theo dõi thêm khoảng 2 tuần để quyết định. Hai vợ chồng tốt nhất nên đến bệnh viện Phụ sản Trung ương sớm để được khám và tư vấn cũng như có biện pháp xử trí kịp thời, tránh tình trạng một thai chết sẽ làm ảnh hưởng tới sự phát triển của thai còn ái!Bạn được tư vấn bới Tổng đài tư vấn Ánh Dương được tư vấn về Sức Khỏe Sinh Sản cùng các chuyên gia VOV - Cửa Sổ Tình Yêu mời em gọi nhấn phím 2. Xin cảm ơn!
Anh ta nhìn chăm chằm Lệ Hữu Tuấn với vẻ mặt đờ đẫn, không thể tin vào tai mình “Anh trai, anh nói cái gì vậy? Chị dâu chị ấy bị sao vậy?”“Tôi nói lập tức cho tôi dùng thuốc.”Lệ Hữu Tuấn nhìn chăm chằm anh Tấn Tài chỉ cảm thấy trong đầu ong ong Anh biết, anh trai nhà mình đối với con thỏ nhỏ đó không bình thường, nhưng Anh ta ngàn vạn lần không ngờ được rằng, anh trai vậy mà vì con thỏ nhỏ kia mà bằng lòng chịu nguy hiểm phế bỏ một cánh tay, hết lần này đến lần khác muốn dùng loại thuốc thuốc tê này vì có tính tổn thương khá lớn đối với chức năng cơ thể người, nên đã bị Hiệp hội Y khoa Quốc tế liệt vào danh sách thuốc cấm, không được phép sử dụng.“Đây là lần cuối cùng”Tân Tấn Tài cuối cùng cũng thuyết bản thân, tay chân nhanh nhẹn thay Lệ Hữu Tuấn tiêm thuốc tê vào vết khi tiêm thuốc tê, anh ta dùng dây thun băng lại vết thương của Lệ Hữu dâu xảy ra chuyện, anh trai nhất định sẽ rất tức lúc đó không tránh được cần phải động thủ xô sát, trước mắt băng bằng dây thun để tránh vết thương chảy máu quá nhiều.“Chỉ có hiệu quả trong tám tiếng mà thôi, anh trai, anh nhất định phải nhớ kĩ”Tân Tấn Tài sợ anh không nhớ rõ, liền nói lại cho Hữu Tuấn đứng dậy, mặc lại chiếc áo vest, kìm lại hơi thở thù địch nặng nề, sải bước lao ra ngoài.“Ầm ầm…”Có tiếng ầm ầm truyền đến từ bên ngoài biệt cửa trong phòng khách vén lên, phấp phới xung Tấn Tài không yên nhanh chóng đi theo ra ngoài, chỉ thấy hai chiếc trực thăng lần lượt đáp xuống.“Rầm rầm..”Trong một tiếng gầm rú lớn, chiếc trực thăng nhanh chóng cất cánh, cuốn lên một cơn bão trong máy bay, Lệ Hữu Tuấn mang theo tai nghe, lật đầu ngón tay, nhanh chóng gõ vào bàn phím “Tra được gì rồi?”Hoa Đông lúc này, đã chuẩn bị sẵn sàng lên xe, cậu ta nhìn màn hình máy tính trước mặt ó tổng cộng bốn lâu đài phong cách châu Âu được đăng ký gần thành phố Ninh Giang, có hai trong số đó đã được nhà nước thu mua lại để làm phòng triển lãm, có thể bị loại trừ, hai lâu đài còn lại ở núi Đông Khuê, một cái ở núi Bát Đà”Lệ Hữu Tuấn sắc mặt tái nhợt, đầu ngón tay lướt qua, rất nhanh liền tìm được hai vị trí này.“Lục Anh Khoa, máy bay của anh sẽ đến núi Đông Khuê” “Vâng, thưa ông chủ”Sau khi cúp máy, Lệ Hữu Tuấn nói với vẻ mặt lạnh lùng “Lập tức đến núi Bát Đà, dùng tốc độ nhanh nhất”“Vâng thưa ông chủ”Ở biệt thự phong cách Châu Âu.“Tô Kim Thư, tôi cảnh cáo cô, nếu vẫn không chịu mở cửa, tôi sẽ đạp cửa”Liễu Mộng Ngân liếc nhìn đồng hồ, cô ta đã đứng đợi trước cửa gần 10 cứ tiếp tục kéo dài như vậy, Cố sắp quay lại Kim Thư lo lắng cầm điện thoại, mong chờ giây phút cuộc gọi được kết sau khi điện thoại của Lệ Hữu Tuấn vang lên vài lần, anh ta đã trực tiếp cúp máy.“Tút tút tút…”Nghe âm báo máy bận phát ra từ ống nghe, Tô Kim Thư chỉ cảm thấy trong lòng trống Thúy Vân không mang theo điện thoại di thoại di động của Nhan Thế Khải đang nằm trong tay người khác, thậm chí anh còn tự đưa mình vào danh sách này, ngay cả Lệ Hữu Tuấn cũng cúp điện nào là do ông trời sắp đặt, hôm nay cô sẽ không thể thoát khỏi thảm cảnh này?“Liễu Mộng Ngân, cô làm gì ở đây?”Ngoài cửa đột nhiên nghĩ đến giọng nói lạnh lùng đầy nghi hoặc của Cố Đức Mộng Ngân sửng ta run rẩy, hành động muốn đẩy cửa bị đóng băng giữa không ta hoảng sợ quay đầu lại, vừa nhìn thoáng qua Cố Đức Hiệp khuôn mặt liền trở nên xanh mắt hung ác nham hiểm đó nhìn cô †a, vô cùng đáng Mộng Ngân vô cùng sợ hãi, cô ta hoảng sợ lùi lại bên lùi về sau, một bên lắc đầu nói “Em… em không có, em không làm gì cả”Nhìn thấy cô ta lo lắng và bất lực, Cố Đức Hiệp ngay lập tức hiểu ra điều gì đó. Anh lao đến, nắm lấy cánh tay cô ta “Cô đã nói gì với cô ấy rồi?”Liễu Mông Ngân bị vẻ ngoài tàn bạo của anh ta, sợ đến mức hét ta hết sức muốn thoát ra “Em không biết, em không nói cái gì hết, em không nói cái gì hết.”“Đồ khốn kiếp”Cố Đức Hiệp tát cô ta ngã nhào xuống mặt bị đánh của Liễu Mộng Ngân sưng ta ngã xuống đất, lặng lẽ rơi nước Đức Hiệp nhanh chóng nhoài người về phía cửa, bắt đầu dùng lực đập cửa mạnh “Kim Thư, em mở cửa ra trước đã, nghe anh giải thích được không”Tô Kim Thư biết rằng cô không thể kéo dài thời gian quá có thể dùng lực chặn cửa, nhanh chóng gửi tin nhắn cầu cứu đến Lệ Hữu Tuấn.“Lệ Hữu Tuấn, làm ơn, anh nhất định phải đọc tin nhắn này.”Động tác gõ cửa của Cố Đức Hiệp ngày càng mạnh, lực đạo càng ngày càng nặng “Kim Thư, mở cửa nhanh lên, đừng làm anh thêm tức giận nữa”Tô Kim Thư nghiến chặt răng, liều mình chặn chặt cửa “Tôi không muốn, các người đều là những kẻ dối trá, anh căn bản không hề yêu tôi, chỉ muốn tôi sinh một đứa con cho Đức Hiệp, anh lại lừa tôi lần nữa, tôi hận anh, tôi hận anh chết đi được”Cố Đức Hiệp bỗng nhiên quay đầu lại, hung dữ nhìn Liễu Mộng Ngân Cái nhìn này chứa đầy sự đe dọa Liễu Mộng Ngân run lên vì sợ hãi, đến hít thở cũng không dám thở mạnh Rốt cuộc, sau một vụ bê bối lớn như tiệc đính hôn lần trước, cô ta lại tiếp tục bướng bỉnh chọc giận Cố Đức Hiệp Cố Đức Hiệp không đuổi cô ta đi, đánh gãy mấy cái xương sườn của cô ta.“Tô Kim Thư, anh đếm đến ba. Nếu em không mở cửa, anh sẽ đá tung cửa. Lúc đó đừng trách tôi không khách khí với em.”Cố Đức Hiệp dần lùi lại, anh ta thu hết sức lực để đá tung cánh cửa.“Rầm!”“Ầm” một tiếng động lớn, cánh cửa bị Cố Đức Hiệp đá tung lúc cánh cửa mở ra, Tô Kim Thư bấm gửi tin nhắn.“Kim Thư, tại sao em không nghe lời anh?”Sắc mặt Cố Đức Hiệp lạnh lùng đến đáng sợ, anh ta hung hăng xông tới “Tại sao phải làm như vậy? Tại sao phải chọc tức anh?”Tô Kim Thư hốt hoảng lùi lại vài mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào ra “Cố Đức Hiệp, rõ ràng là anh lừa tôi trước cơ mà”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 458 Nếu cô không yên tâm thì có thể đến đây Người đàn ông đem bộ đồ ném lên sô pha, sau đó nhìn cô trịch thượng “Công chúa nhỏ của tôi, cô có hồi hộp không?” Trái tìm của Mộ Mẫn Loan đập loạn xạ, cô có chút hoảng hốt, mở mắt ra “Tôi không có” Âu Dương Hải bóp cằm cô khiến cô nhìn lên mắt anh. Khuôn mặt của hai người rất gần nhau. Hơi thở của người đàn ông phun vào mặt cô “Tôi không thích con gái nói dối” Nói di Hai chữ này giống như một con dao sắc bén đâm vào cơ thể cô. Mộ Mẫn Loan sắc mặt tái nhợt, có chút hoảng hốt nhìn Âu Dương Hải “Tôi…tôi không có…” Một tia u mê thoáng hiện trong đôi mắt đẹp đào hoa của Âu Dương Hải, anh ta đột nhiên buông ra “Cảm ơn cô về bộ đồ và phòng tắm” Anh nắm chặt bộ đồ và quay người rời đi. Mộ Mẫn Loan đột nhiên chạy tới chặn đường anh “Mộ…Âu Dương Hải anh định đi à?” Âu Dương Hải nhìn cô nhẹ “Hết giờ rồi, tôi nên tan làm rồi” Mộ Mắn Loan cần chặt môi mình “Tôi, tôi có thể hỏi anh đi đâu được không?” Âu Dương Hải chỉ nhàn nhạt nhìn cô, khóe miệng đột nhiên có một vòng cung “Cô… đang dò hỏi tung tích của tôi sao?” “Tôi không có, nếu anh không muốn nói, thì coi như tôi chưa hỏi bất cứ điều gì. Tôi chỉ lo lắng cho anh, bởi vì người của Lệ Hữu Tuấn đang tìm kiếm anh, vì vậy t “Khẩu thị tâm phi“Âu Dương Hải nhìn cô chäm chấm “Đừng lo lắng, nếu anh ta có thể bắt được tôi, hôm nay tôi có còn xuất hiện trước mặt cô không?” Mộ Mãn Loan theo chuyển động này trực tiếp lao vòng tay của người đàn ông. Khuôn mặt nhỏ nhắn tỉnh xảo đó tái nhợt, ngay cả màu môi cũng biến mất. “Vị hôn thê…” Cô cần môi nhìn người đàn ông cực kỳ tuấn tú trước mặt. Đột nhiên, một lưỡi dao sắc bén cắm vào trái tim cô, sau đó nó được rút ra một cách mãnh liệt. Máu chảy ròng ròng, đau lòng Âu Dương Hải nhìn xuống cô như thế này, với một ánh mắt vô cùng quyến rũ “Ừm, vị hôn thê” Mộ Mãn Loan cũng ngây người nhìn anh. Không biết sau bao lâu, cuối cùng cô cũng đứng vững, cô lặng lẽ quay người bước lên tầng 2. Âu Dương Hải chớp mắt nhìn vào bóng dáng gầy gò của cô. Cho đến khi bóng lưng của Mộ Mẫn Loan biến mất ở góc tầng hai, anh mới cúi đầu, trắng tay buộc lại bộ vest và cà vạt. Không biết tại sao, đột nhiên như thể giác quan thứ sáu đang gọi, ánh mắt anh rơi vào một cánh cửa bên cạnh cầu thang. Ma xui quỷ khiến thế nào anh bước tới đó. Khi Âu Dương Hải đẩy cửa vào, cảnh tượng bên trong đột nhiên hiện ra trước mắt. Bất cứ nơi nào anh nhìn, tất cả đều là hình ảnh của cùng một người đàn ông. Những nụ cười, từng cử động của anh ta. Một phút sau, anh bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ, nhanh chóng quay lưng bỏ đi không chút do dự. Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động cơ của xe, xe nhanh chóng lái ra ngoài. Mộ Mẫn Loan đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai, trên khuôn mặt rưng rưng nước mắt. Tại sao đến lúc này cô vẫn mong chờ? Cô có tư cách gì để mong anh quay về bên cô? Khi ánh đèn xe biến mất hoàn toàn, tâm trạng của Mộ Mẫn Loan đột nhiên suy sụp. Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, che mặt khóc lóc thảm thiết… Âu Dương Hải chắc sẽ hận cô đến chết Cô vẫn nhớ ngày mình xuất hiện tại buổi điều trần trước khi Tập đoàn Tô thị ra mắt công chúng. Cô đã lấy ra bằng chứng, buộc tội người đàn ông. của cô đã sử dụng các thủ đoạn không chính đáng để giao dịch, dẫn đến việc thất bại của Tô thị “Thậm chí… Cô còn nhớ rõ khi buổi điều trần kết thúc, anh đã đi đến trước mặt cô, cũng không hỏi cô tại sao lại làm như vây. chỉ nói một câu “Tại sao lại làm chuyện đó, anh hận cô vào tận xương tủy.” Ngày hôm sau anh ấy đã gặp tai nạn Mộ Mẫn Loan ngồi dưới đất, che mặt đau khố Làm sao bây giờ anh có thể nhìn lại cô khi cô đối xử với anh như vậy? Làm sao có khả năng. Đúng lúc này, điện thoại di động của cô đột nhiên rung lên. Mộ Mẫn Loan quay đầu lại, sững sờ hồi lâu mới bàng hoàng nhấc máy. ó là tin nhắn từ trợ lý của cô ấy “Anh Âu Dương Hải có thể đã đi gặp Lệ Hữu Tuấn” Gặp Lệ Hữu Tuấn? Mộ Mắn Loan sửng sốt một lúc, đột nhiên bật dậy, cô vô thức gõ dãy số trong danh bạ điện thoại. Nhưng khi tra ra số máy, cô chợt tỉnh lại anh ta đã ngừng sử dụng số này rồi… Cô định cúp máy, không ngờ lúc này cuộc gọi lại được kết từa đi một hồi, đã chịu không nối?’Giọng nói quen thuộc của người đàn ông vang lên. Mộ Mẫn Loan lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ “Anh, anh định đi gặp Lệ Hữu Tuấn đúng không?” “Tin tức của cô Mộ khá tốt”Mộ Mãn Loan lo lắng cau mày “Anh không thể đi được, nếu anh bị Lệ Hữu Tuấn biết…” “Khách sạn Alice, phòng VIP số 7” Mộ Mãn Loan sững sờ một lúc “Cái gì? Cái gi Một nụ cười xấu xa hiện lên khóe miệng Âu Dương Hải “Tôi đang ở đây, nếu cô không lo thì có thể qua đây” Nói xong liền cúp máy. Không chút do dự, Mộ Mẫn Loan giật lấy chiếc túi xách và lao ra ngoài. Khoảng sáu giờ tối, xe của Lệ Hữu Tuấn đúng giờ xuất hiện ở bãi đậu xe của khách sạn Alice. Anh quay đầu nhìn Tô Kim Thư “Thế nào rồi?” Vừa rồi Tô Kim Thư trong xe có chút gió thổi qua, người cảm thấy có chút khó chịu “Em không sao, có lẽ là phản ứng của việc mang thai” “Không sao là tốt rồi, chúng ta vào thôi” Lệ Hữu Tuấn trực tiếp dẫn Tô Kim Thư đến lối vào thang máy VIP. Khi đến cửa phòng số 7, hai vệ sĩ đứng ở cửa mở cửa phòng cho họ. Trong căn phòng riêng sang trọng đó, có một chiếc bàn tròn rất lớn. Đối diện với họ là chiếc váy màu đỏ nhạt của Âu Mỹ Lệ đặc biệt bắt mắt, cô ấy dường như đã đợi một lúc ri Thấy họ bước vào, Âu Mỹ Lệ duyên dáng đứng lên “Chào mừng ông Lệ, bà Lệ” Lệ Hữu Tuấn nhìn quanh một vòn đến một mình à?”
Nước mắt của Tô Kim Thư rơi lã vì cô chỉ nghe thấy hai chữ “nghiêm trọng”.Lâm Thúy Vân ở một bên lo lắng đến mức hai mắt đỏ hoe “Bác sĩ Tân, anh có thể đừng hù cô ấy nữa không? Nói cho cô ấy biết trọng điểm đi”“Trong biệt thự trên núi Ngự Cảnh”Suốt đường đi, cô ấy không ngừng thúc tài nhìn thấy cô gái mắt đỏ hoe, trên người vẫn còn mặc quần áo bệnh cô như người mất hồn chừng là gia đình cô xảy ra chuyện gì, vì thế bác tài liền đạp chân ga đi lăm phút sau họ đến biệt thự núi Ngự còn chưa dừng lại, Tô Kim Thư đã mở cửa xe lao ra ngoài.“Này cô gái, cô vẫn chưa trả tiền kìa”Lệ Hữu Tuấn, anh ấy thế nào rồi?Anh đã tỉnh hay chưa?Anh vẫn còn giận mình sao?Thôi kệ, lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ Đó là phải gặp anh ngay lập tức!“Cạch!”Cửa phòng khách được mở ra, Tô Kim Thư thận trọng đẩy cửa thuốc khử trùng nồng nặc lướt qua cô, khói đen làm mắt cô nhanh chóng đỏ Hữu Tuấn là người mắc chứng sạch sẽ nghiêm chỉ là đồ dùng hàng ngày mà ngay cả phòng ốc cũng sẽ không bao giờ chấp nhận phòng ốc của mình có mùi kì quặc như thế bây giờ… Cô mạnh mẽ chớp mắt hai lần, cố gắng thu lại những giọt nước mắt đang trào ra Bởi vì cô nhớ rằng Lệ Hữu Tuấn đã từng nói với cô “Thật bất lịch sự khi rơi nước mắt trước người Kim Thư thở dài thườn thượt và nhẹ nhàng đi vào qua hành lang, cô có thể nhìn thấy trong căn phòng mờ mịt của anh ngay khi cô ngẩng đầu Hữu Tuấn đang năm yên trên chiếc giường mặt đẹp đẽ như được Chúa tạc không có một tia chí đến một hơi thở cũng khó cảm nhận được.“Lệ, cậu Lệ…Tô Kim Thư nửa ngồi nửa quỳ ở đầu giường, hai tay khẽ chạm vào mặt anh nhưng cô lại không sợ nếu mình sơ suất sẽ làm đau anh Cô nhẹ nhàng phác thảo lại khuôn mặt Lệ Hữu Tuấn trên không Kim Thư cần chặt môi, ngăn không cho nước mắt rơi thận nảm lấy tay cô lại phát hiện tay của anh rất lạnh, giống như không hề có nhiệt Kim Thư lấy hai tay bao lấy tay của khuôn mặt nhỏ của cô lên đó, xoa nhẹ, cố gắng làm ấm anh “Tại sao? Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”Cô không người họ vốn không phải vì yêu mà sao anh lại bảo vệ mình hết lần này đến lần khác như vậy?“Không, đừng đối xử tốt với em như vậy”Tô Kim Thư thấp giọng nức nở “Nếu cứ tiếp diễn thế này… Nếu cứ thế này em sẽ càng ngày càng trở nên kì lạ hơn”“Rõ ràng… Rõ ràng, giấy đăng ký kết hôn của chúng ta chỉ là ngoài ý muốn”“Nhưng không biết từ bao giờ, trái tim em đã không còn kiềm chế được, chỉ đơn giản là cảm thấy có gì đó không đúng”“Em biết rõ mình không có tư cách nào để nhúng tay vào chuyện của anh, nhưng em không thể không làm vậy, em thực sự giận bản thân mình…” Tân Tấn Tài từ bên ngoài phòng khách muốn xông vào, đột nhiên dừng anh ta đã nghe thấy lời độc thoại của Tô Kim Thư.“Sao anh lại không vào…”Ngay khi Lâm Thúy Vân định vươn tay đẩy cửa, Tân Tấn Tài đã ngăn cô ấy lại Cô ấy nhìn anh ta đầy khó Tấn Tài cười bất lực “Lúc này, nên để bọn họ có không gian riêng. Chúng ta đi vào sẽ trở thành bóng đèn phá rối đó.”Lâm Thúy Vân gật đầu, dậm dậm chân và liếc nhìn qua khe cửa Kim Thư nằm úp ở trên giường, cẩn thận dụi mặt vào lòng bàn tay người đàn tượng đó đẹp như một bức Thúy Vân đột nhiên mềm lòng, cô ấy vội vàng gật đầu “Chúng ta đi xuống trước đi”Lệ Hữu Tuấn nằm trong phòng vẫn luôn trong trạng thái hôn mê cho Tô Kim Thư có nói gì đi chăng nữa, anh cũng không có bất kỳ phản ứng Kim Thư ngẩng đầu liếc nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt, cô định đứng dậy hé cửa để không khí tràn khi cô vừa đứng lên, cô phát hiện, bàn tay của Lệ Hữu Tuấn đang nảm chặt lấy tay cô, dường như không muốn cô rời đi.“Được rồi, vậy thì em không đi nữa, em ở đây với anh”Tô Kim Thư lại lặp lại hành động lúc nãy, cô ôm má và nhìn Lệ Hữu Tuấn không chớp phòng khách, Tân Tấn Tài và Lâm Thúy Vân đang ngồi trên ghế sô pha Lâm Mộc rót nước cho hai người họ, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng “Bác sĩ Tần, hai ngày trước khi tôi thay quần áo cho cậu chủ, tôi thấy ngài ấy chảy rất nhiều máu, hơn nữa, ngài ấy đã hôn ngày rồi. Thật sự không phải nằm viện sao?”Tân Tấn Tài bất đắc dĩ cười “Không sao, tôi sẽ ở đây quan sát thêm”“Được.” Lâm Mộc không yên lòng gật gật Tấn Tài lại nói “Lâm Mộc, bà đi chuẩn bị quần áo và giày dép cho Tô Kim Thư đi. Cô ấy vừa chạy chân đất đến đây”“Được thôi”“Được”Cho đến khi Lâm Mộc quay đi làm việc, Lâm Thúy Vân mới thở dài một tiếng “ Tấn Tài liếc mắt nhìn cô ấy “Tôi nói này, cô thở dài cái gì thế?”
Chương 532 Chúng ta tiếp tục Lê Duyệt Tư xấu hổ đứng dậy, đang định xông lên thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lục Mặc Thâm Cử động của toàn thân cô ta đồng thời đông cứng lại, cô ta chỉ có thể đứng đó, cả người khó chịu Từ đầu đến cuối, ánh mắt của Lâm Thúy Vân đều ở trên người của Lục Mặc Thâm. Cô nắm lấy áo choàng của Lục Mặc Thâm và kéo anh ta đến bên mình “Em cho anh thêm một cơ hội, anh thật sự muốn em rời đi sao?” Khi Lê Duyệt Tư nghe thấy điều này, cô ta đột nhiên nổi giận “Lâm Thúy Vân, cô ngu ngốc hay bị điếc? Lần trước Mặc Thâm không phải đã nói rõ ràng rồi sao?” “Tôi không nói chuyện với cô, tốt hơn hết là cô nên im đi” Lâm Thúy Vân đột ngột quay đầu lại, ánh mắt dữ tợn thực sự khiến Lê Duyệt Tư sợ hãi lùi lại hai bước. Bấy giờ, cô ấy mới quay đầu lại và nói với Lục Mặc Thâm “Anh nói đi” Lục Mặc Thâm nhìn cô, tuy rằng đôi mắt vô cùng thâm thúy, nhưng bên trong lại có chút ghẻ lạnh “Cô gái này trí nhớ không tốt sao?” Sau khi nghe những lời của Lục Mặc Thâm, nét mặt của Lâm Thúy Vân rõ ràng vô cùng sửng sốt “Chúng ta có quen nhau không?” Mấy chữ của Lục Mặc Thâm giống như một cái búa nặng, đập mạnh vào ngực Lâm Thúy Vân. Lực trên tay Lâm Thúy Vân ngày càng mạnh “Lục Mặc Thâm, anh nói lại lần nữa!” Lê Duyệt Tư lúc này không thể chịu đựng được nữa, cô ta lao tới và gạt Lâm Thúy Vân sang một bên; m Thúy Vân, tôi đã nhìn thấy rất nhiều người không biết xấu hổ, nhưng người vô liêm sỉ như cô mới thực sự là người đầu tiên! Loại phụ nữ cọc đi tìm trâu như cô, nếu không tránh ra, tôi sẽ gọi nhân viên bảo vệ ngay lập tức!” Lâm Thúy Vân dường như không nghe thấy gì, đôi mắt đỏ hoe, nhìn chäm chãm vào Lục Mặc Thâm. Tuy nhiên, biểu cảm trên gương mặt người đàn ông này từ đầu đến cuối đều rất thờ ơ. Khóe miệng anh ta còn đang tươi cười, hoàn †oàn không có dự định đứng lên nói đỡ cho cô. “Bảo vệ, bảo vệ!” Đứng ở một bên, Lê Duyệt Tư bắt đầu lớn tiếng gọi bảo vệ. Ngay sau đó một vài người đàn ông vạm vỡ bước vào. Nhưng trước khi họ có thể đến gần, khuôn mặt của Lâm Thúy Vân đột nhiên chìm xuống “Tôi có chân, có thể tự đi được!” Nói xong cô quay người sải bước ra cửa. Thấy mình sắp bước qua ngưỡng cửa, cô ấy đột nhiên quay đầu lại và nhìn chảm chắm vào. Lục Mặc Thâm “Lục Mặc Thâm, đừng hối hận!” Nói xong, cô ấy chỉ xoay người rời đi. Lê Duyệt Tư đứng đẳng sau cô ấy với vẻ mặt giận dữ “Hối hận? Cô nghĩ mình là ai chứ!” Sau khi chửi thề vài câu, cô ta vẫn cảm thấy khó hiểu và hướng về phía nhân viên bảo vệ “Các anh là kẻ vô dụng sao? Ngay cả một cô gái cũng không giữ được, để cô ta xông vào! Còn không mau cút đi” Các nhân viên bảo vệ hai mặt nhìn nhau, rồi từ từ lui ra ngoài Sự im lặng ban đầu đã được khôi phục trong phòng. Lê Duyệt Tư quay người đi đến bên cạnh Lục Mặc Thâm. Lâm Thúy Vân đột nhiên xuất hiện, phá hủy chuyện tốt của cô ta, và lần này cô ta chắc chản không thể bỏ lỡ cơ hội này. Vì vậy, cô ta lại ngồi xuống, tựa đầu vào vai Lục Mặc Thâm, hai tay cũng nhẹ nhàng ôm eo anh “Mặc Thâm, chúng ta… tiếp tục chứ?” Nói xong, Lê Duyệt Tư không đợi Lục Mặc. Thâm phản ứng, liền đưa tay cởi dây thắt lưng của hẳn. “Cô Lê đói khát như vậy sao?” Đột nhiên, giọng nói mỉa mai của Lục Mặc Thâm vang lên. Lê Duyệt Tư sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy rằng Lục Mặc Thâm đang nhìn cô ta mỉm cười. Bồng chốc, một dự cảm không lành trào dâng trong lòng cô ta “Mặc Thâm, em chỉ yêu anh rất nhiều…” “Vì quá yêu tôi nên mới tìm bác sĩ từ Thái Lan đến thôi miên tôi sao?” Lục Mặc Thâm chỉ nhìn cô ta, giọng điệu nhàn nhạt, không nghe ra được vui mừng hay tức giận. Nhưng lời nói của anh ta khiến Lê Duyệt Tư †oàn thân run lên, mặt trằng bệch “Mặc Thâm, anh đang nói cái gì vậy? Tại sao em không hiểu?” “Không hiểu?” Sau khi nói xong, Lục Mặc Thâm búng tay nhẹ. Ngay sau đó, cửa phòng bệnh lại được mở ra, trợ lý Liễu thản nhiên bước vào. Anh ta cầm một túi hồ sơ trên tay. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lê Duyệt Tư, trợ lý Liễu lấy ra tất cả tư liệu và ảnh chụp trong túi tài liệu, đưa cho Lục Mặc Thâm p, đã có kết quả giao dịch tài khoản ngân hàng giữa cô Lê và Tera. Chỉ 20 phút trước, cô Lê đã chuyển thêm sáu tỷ vào tài khoản của Tera” “Lần này sự cố rơi xuống vách đá cũng là cố tình thực hiện. Cũng chính nhóm người này đã đánh cắp đoạn phim quảng cáo gốc do cô Lâm Thúy Vân quay và làm vỡ tẳng đá bên cạnh vách đá “Những dữ liệu video trong USB này, đều là bằng chứng kết luận rằng cô Lê đã đánh thuốc mê ông chủ với món súp gà trong phòng VỊP vừa rồi” Sau khi trợ lý Liễu nói xong những lời này, vẻ mặt của Lục Mặc Thâm không thay đổi nhiều. Lê Duyệt Tư cả người như vậy đông cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích. Cô ta muốn mở miệng giải thích, nhưng cô ta thậm chí không thể nói một câu hoàn chỉnh. Bằng chứng rõ ràng, sự thật đang ở trước mắt. Làm sao cô ta có thể ngụy biện được? Bấy giờ cô ta mới nhận ra, hóa ra nấy giờ Lục Mặc Thâm giả câm giả điếc, thậm chí còn chế. nhạo Lâm Thúy Vân trước mặt cô ta, chẳng qua là để cô ta buông lỏng cảnh giác. “Mặc Thâm, tại sao anh lại làm điều này với em? Tất cả những điều này là vì em yêu anh. Nếu anh không phản bội em, điều đó đã không thể xảy. Bà.” Lê Duyệt Tư đột nhiên trở nên cuồng loạn “Từ đầu đến cuối, em chỉ muốn Lâm Thúy Vân bị trừng phạt. Em chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tốn thương anh. Anh tin em đi… Lục Mặc Thâm không nói, anh ta chỉ nhìn trợ lý Liễu bằng ánh mắt lạnh lùn “Tôi muốn thay quần áo” Khuôn mặt của trợ lý Liễu hiện lên vẻ ngạc nhiên “Ông chủ, vết thương của anh vẫn chưa lành…” “Tôi nói tôi muốn thay quần áo” Trước sức ép mạnh mẽ của Lục Mặc Thâm, trợ lý Liễu chỉ có thể cắn răng và cởi bỏ quần áo của mình. Sau khi thay xong quần áo, khóe miệng Lục. Mặc Thâm nhếch lên, mang theo một nụ cười. Khi anh ta đi ngang qua Lê Duyệt Tư, anh ta nhìn cô ta một cách kín đáo “Nếu tôi là cô, trong lúc tôi hôn mê chưa tỉnh, tôi sẽ lựa chọn ngay lập tức quay về thủ đô, nhờ nhà họ Lê tìm một nơi kín đáo và trốn đi, không bao giờ để tôi tìm thấy…” “Mặc Thâm.. anh có biết không? Để chăm sóc cho anh, em đã từ bỏ hết công việc trên tay. Điều này chưa đủ chứng tỏ tấm lòng của em dành cho anh sao?” “Giữ những lời này mà nói cho cảnh sát… “Cái gì? Mặc Thâm, anh thật sự muốn đưa em đến đồn cảnh sát?” Lê Duyệt Tư không dám tin.
một thai song bảo