Trang ᴄhủ / Chọn áo dài ᴄáᴄh tân / Hơn 30 mẫu áo dài ᴄáᴄh tân hiện đại ᴠà đẹp mắt tại hà nội mới nhất Áo dài ᴄáᴄh tân những năm gần đâу luôn đón nhận nhiều ѕự thaу đổi hơn khi хu hướng thời trang thaу đổi qua ᴄáᴄ năm, Vậу diện áo dài ᴄáᴄh tân thế nào ᴄho đẹp? Hãу ᴄùng
Quý Nữ Yêu Kiều. Chương 1. Truyện Quý Nữ Yêu Kiều; Chương 1 /193 Go; Chương Tiếp . Màu Nền: Font chữ: Chiều cao dòng: Kích Cỡ Chữ: Gió bắc gào thét, trời đất chìm trong một mảnh trắng xóa mịt mù, mấy ngày qua tuyết rơi không ngớt rốt cuộc cũng đã có dấu hiệu dừng
Quý Nữ Yêu Kiều - (Chương 1) - Tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lương Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Tóc dài đem đến vẻ đẹp nhất yêu kiều và phụ nữ tính còn tóc ngắn sẽ đem đến vẻ đẹp tươi trẻ và năng động. Tóc tém cùng phụ khiếu nại Bông tai hỗ trợ cho chị em phụ nữ rất có thể khoe được vẻ đẹp quý phái và quyến rũ
Quý Nữ Yêu Kiều. Bạn đang thưởng thức truyện Quý Nữ Yêu Kiều của tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lượng. Một người đã chết mà có thể sống lại quả thực là truyện hot khiến người ta kinh ngạc đến cỡ nào, hơn thế nữa còn trùng sinh về mười ba năm trước thì lại càng
Đọc truyện Quý Nữ Yêu Kiều của tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lương, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
IGl10.
Tuy rằng đêm qua mưa to không ngừng, nhưng hôm nay thời tiết ngược lại rất tốt, đây cũng là điểm đặc biệt của tiết trời Vĩnh An, mưa tới cũng nhanh, mà đi cũng mau. Mưa thu thì lạnh mà mưa xuân thì sẽ ấm lời người xưa quả thật chẳng sai, vạn vật hài hòa cảnh sắc tươi dù gió xuân ấm áp như thế nhưng Hòa Linh vẫn phủ thêm áo choàng, Xảo Âm thử thăm dò “Tiểu thư, hôm nay không thay đổi một chút sao?”. Suốt ngày mặc váy áo đỏ thẫm như thế, nhìn thế nào vẫn thấy quái Linh thắc mắc nhìn Xảo Âm, hỏi “Ta mặc như vậy không đẹp hả?”Đẹp, thật sự là diễm lệ vô song!Xảo Âm thành thực gật đầu, Hòa Linh mỉm cười “Vậy là được rồi, đi thôi!”Có lẽ hôm nay sẽ có không ít người lui tới, vì đây là dịp mà người ta tranh thủ giao hảo tạo mối quan hệ với nhau, tuy người đến người đi luôn không ngừng thay đổi, nhưng giới quý tộc trong kinh đếm đi đếm lại cũng chỉ có từng ấy nhà, Tổ phụ nàng lúc còn trẻ đã kiến tạo được sự nghiệp, ở Vĩnh An đã vài thập niên nhưng cũng chỉ có thể xem như một gia tộc mới nổi, vẫn kém hơn đám quý tộc thế gia kia mấy tầng. Bởi vậy, nên ông cực kỳ coi trọng những dịp như thế nhiên, Hòa Linh vừa chuẩn bị xong, liền thấy Lan thị vội vàng tiến vào, vui mừng nói “Linh nhi, cữu cữu và biểu ca cũng tới đấy!”.Hòa Linh lên tiếng “Vậy chúng ta mau đi gặp cữu cữu thôi!”Lan thị lắc đầu, đáp “Không thể, một tiểu cô nương như con mà ra mặt thì có chút không ổn, sau khi yến hội kết thúc, nương sẽ mời bọn họ lại đây, còn bây giờ con mau đi đến chỗ Tổ mẫu đã không bà lại tức giận. Người trong nhà không có mặt từ sớm thì chẳng phải sẽ khiến khách nhân chê cười sao?”.Hòa Linh cười cười, nhu thuận nói “Đều nghe mẫu thân!”Hai người mang theo nha hoàn, xuyên qua hành lang thật dài đi vào trong viện của Lão phu nhân, lúc này những người khác cũng đều có mặt, còn Hòa Linh lại là người đến cuối cùng y như trước đây. Nàng hơi hơi phúc thân, rồi ngồi xuống ghế, khẽ liếc mắt ra xung quanh, ai nấy cũng đều diện váy áo xúng xính, đều là những đồ đặt ti y phường may mấy hôm trước, cực kỳ tinh nói không có gì thay đổi thì chỉ có Hòa Linh, vẫn lựa chọn một thân đỏ thẫm, tuy kiểu dáng có hơi khác, cũng là đồ mới được đặt may, nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn. Mọi người trong nhà nhìn nhiều cũng đã quen nên không có cảm giác gì, nhưng với người ngoài, thì hoàn toàn không phải vậy, xinh đẹp rực rỡ đến chói mắt không gì sánh được, yêu kiều đến mức khiến người ta không nghĩ trước mắt mình chỉ là một tiểu cô nương mới mười hai nhân Chu ngự sử Chu An thị vừa mới vào cửa đã có suy nghĩ này, bà ta là mẫu thân của Đại phu nhân Chu thị, vì Chu gia và phủ Tướng quân qua lại gần gũi nên là người đến sớm nhất, ngoài dẫn hai nhi tức ở hai phòng đi theo, còn mang thêm vài người cháu gái nữa, Hòa Ngọc vừa thấy biểu tỷ muội nhà mình lập tức cười tươi đi ra nghênh đón.“Yến Ninh, Yến Ly mau tới ngồi bên này!”. Hòa Ngọc kéo các nàng ấy ngồi xuống bên cạnh mình, mấy người khác cũng quay sang chào hỏi lẫn nhau, tầm mắt Chu An thị khẽ đảo qua Hòa Linh, cười nói với Lão phu nhân “Tôi tới hơi sớm một chút, bà sẽ không ghét bỏ đấy chứ?”.Lão phu nhân tươi cười hiền lành, đáp “Sao bà lại nói thế. Lão thân ngóng trông đã lâu, ngồi đây nói chuyện với đám tiểu bối thật không thú vị gì cả. Vẫn là mấy bà già chúng ta hợp ý nhau hơn nhiều!”.Chu An thị“Thế là tôi đến đúng lúc rồi, chúng ta là thân gia với nhau nên tôi muốn đi sớm một chút, giúp bà một tay tiếp đón quan khách. Bà không chê tôi xen vào việc của người khác thì tôi đã cao hứng lắm rồi!”. Lời này của Chu An thị vô cùng chân thật, lúc trước lúc Chu thị xuất giá, xem như bị gả vào nhà thấp hơn, nhưng hiện tại xem ra, hai nhà đã chẳng phân biệt được cao thấp, lại có quan hệ thông gia nên Chu An thị cũng không có gì quá phận cả. Hơn nữa nếu so sánh với mấy thông gia khác thì chỉ có nhà mình là xuất sắc nhất, chẳng phải càng tăng thêm thể diện cho nữ nhi của mình mặt đầy dấu vết của năm tháng của Sở lão phu nhân tươi rói “Nào dám ghét bỏ lão tỷ tỷ chứ!”, rồi lại nhìn phía hai tôn nữ mà Chu An thị dẫn theo mỉm cười khen “Ninh nhi với Ly nhi càng ngày càng duyên dáng, hấp dẫn ánh mắt của bao người!”.Chu An thị [bánh ít đi, bánh quy lại] “Mấy tiểu thư trong phủ mới thật là khí chất bất phàm!”.Ngươi tới ta đi, cứ thế mà tán dương lẫn nhau. Hòa Linh cảm thấy mình ngồi sắp mọc rễ ra đến nơi chẳng mấy chốc, lại có thêm mấy nhà tới thăm viếng, chỗ của Lão phu nhân tuy không nhỏ, nhưng vẫn cảm giác có chút chật phu nhân Chu thị là người thông minh thấy thế liền mỉm cười phân phó “Ngọc nhi, con dẫn các vị tiểu thư và mấy muội muội ra ngoài đi dạo đi. Người lớn nói chuyện, đám trẻ cũng sẽ không thấy hứng thú đâu, thôi không giữ chân các con lâu nữa. Mấy khóm hoa trong vườn vừa mới hé nụ, mặc dù chưa nở rộ, nhưng cũng đẹp vô cùng, có lẽ mấy nha đầu các con sẽ cảm thấy hứng thú. Đi ra ngoài chơi đi!”.Hòa Ngọc vội đáp ứng, đứng dậy đưa mấy người đi ra ngoài, Hòa Linh là người đi cuối cùng, ngoài đám tỷ muội bọn họ còn có thêm bảy tám vị tiểu thư nữa, kiếp trước nàng cũng từng gặp qua, nhưng không hề có tâm tư kết giao. Vì kiếp trước bản thân bị trúng độc suy nhược, sau lại lại bị người ta hối hôn, có khác nào với việc thối lui ra khỏi cái vòng xã giao luẩn quẩn, kỳ thật có muốn tham gia cũng không được, ai cũng đều kính nhi viễn chi, hoàn toàn không muốn quan tâm đến một con ma ốm như nàng. Cũng không thể nói bọn họ bạc bẽo mà thói đời chính là như nhận được một tầm mắt đang hướng về mình, Hòa Linh ngẩng đầu, liền thấy Lý Mộng đang chăm chú nhìn nàng. Hòa Linh liền cười tươi đáp trả đổi lại là một cái hừ lạnh sau đó xoay người tiếp tục đi của nàng ta.“Trong hoa viên có một cái đình, thưởng cảnh vô cùng tốt, mời các vị qua bên này!”Mấy cô nương ở đây đều là tiểu thư quyền quý, cho dù ở trong phủ như thế nào một khi ra ngoài ai ai cũng trưng ra vẻ mặt ôn nhu, dịu người đến đình, bên trong đã sớm chuẩn bị đệm mềm, Hòa Linh tìm một vị trí ngồi xuống, cũng không hề lên tiếng, chỉ lắc lắc cái khăn trong vị cô nương lên tiếng pha trò, giải tỏa bầu không khí trầm mặc.“Bộ váy này của Ngũ tiểu thư thật là đẹp mắt, ta trở về cũng muốn đặt may một bộ!”. Một thanh âm thành thật vang lên từ phía tiểu cô nương mặt tròn tròn, Hòa Linh đoán nàng ta cũng cùng độ tuổi với mình nên mỉm cười đáp “Cái này ta đặt may ở ti y phường”.Đây ắt hẳn là tiểu tôn nữ nhà Lâm Thượng thư, hình như là...... cái gì Lâm ấy....“Ti y phường sao? Nhà chúng ta bình thường không mời bọn họ, nương ta vẫn thường nói tay nghề khuê phòng nhà mình tốt hơn. À đúng rồi, ta tên là Dĩnh Chi. Nương ta hay gọi ta là Chi Chi, ngươi cứ kêu ta Chi Chi là được!”. Lâm Dĩnh Chi ngây thơ nói, nàng ấy đơn thuần, cũng không phải muốn nhắm vào Hòa Linh. Chẳng qua, mấy cô nương trong kinh cũng có không ít người thích dùng đồ của ti y phường, lời này vừa ra cũng khiến cho vài người thấy xấu Dĩnh Chi...... Đúng vậy, nàng ấy là Lâm Dĩnh Chi, Lâm gia là một trong những thế gia trong kinh còn nàng ấy là tôn nữ nhỏ nhất của Lâm gia, cũng là người được yêu chiều Linh nhướng mày, đáp lại “Nhà chúng ta cũng có tú nương, nhưng ta vẫn thích đặt may ở bên ngoài hơn, kiểu dáng thật đặc biệt. Này ngươi cứ nhìn thử mà xem?”. Hòa Linh đứng dậy, quay một vòng, gió nhẹ thổi bay, áo choàng rực rỡ tung bay theo khiến cho bọn họ nhìn đến ngây Dĩnh Chi nuốt nuốt nước bọt, nghiêm túc nói “Đẹp cực kỳ, ta rất muốn đặt may ngay bây giờ!”Hòa Linh mỉm cười “Có lẽ ta nên tìm ti y phường đòi trích chút lợi nhuận mới được, xem đi, nếu như không phải ta cật lực đề cử, thì sao Chi Chi có thể thích như thế chứ!”Mọi người tất nhiên đều hiểu đây là nói vui mà thôi, ai nấy đều che miệng nở nụ cười.“Ôi? Vị bên kia, có phải phải là Tạ công tử hay không?”, từ ngày Hòa Tuyết được mẫu thân mình dạy bảo đã thành thật hơn rất nhiều, hôm nay cũng không dám tác oai tác quái. Nhưng vừa nhìn thấy Tạ Du Vân, vẫn không thể nào kìm lòng cô nương lập tức nhìn qua, chỉ thấy Tạ Du Vân đứng ở bên hồ nước, một thân áo trắng, lẳng lặng nhìn mặt hồ, công tử ôn nhuận như ngọc lại có vẻ mặt đau thương như chẳng mấy chốc sẽ trầm mình xuống Ngọc hơi hơi cắn môi dưới, nói “Xảo Tịch, ngươi đi nhìn xem. Hay là có vấn đề gì?”Xảo Tịch vâng dạ, vội vàng đi Dĩnh Chi phất tay gọi “Cẩn Chi ca ca!”.Tạ Du Vân đứng ở đó hoàn toàn không nghe thấy Lâm Dĩnh Chi nói gì, nhưng người nào đó vẫn nhiệt tình hô “Cẩn Chi ca ca, Cẩn Chi ca ca......”Hòa Linh nhàn nhàn nói “Đừng để đứt hơi mà chết, hắn sẽ không nhảy vào đâu!”. Đây hoàn toàn là việc không đáng Chi vỗ đầu “Cũng đúng!”, rồi liền nở nụ cười, thật là một tiểu cô nương đơn thư Trần gia cất giọng đầy ý cười nói “Ai không biết, tương lai Dĩnh Chi sẽ gả đến Tạ gia, hiện tại quan tâm đến phu quân tương lai như thế âu cũng là bình thường.”Tuy rằng lời nói có ý trêu chọc nhưng lại thốt ra từ miệng một cô nương gia thì dù sao cũng không ổn hơn nữa, Hòa Linh còn nhìn ra ác ý trong mắt nàng Chi đỏ mặt, hờn dỗi dậm chân “Trần tỷ tỷ khi dễ người ta!”Trần tiểu thư vừa dứt lời, lại thấy thái độ của Lâm Dĩnh Chi như thế thì ngay lập tức ánh mắt của những cô nương còn lại liền thay đổi, ghen tuông nồng đậm, quả thực không dám nhìn trực điều, không đợi nha hoàn Xảo Tịch đi đến chỗ Tạ Du Vân thì một nữ tử đã đến đứng bên cạnh, người nọ uyển chuyển hàm xúc khả ái, thanh thuần như nước. Không cần phải nói cũng biết, kia đúng là Triệu Uyển Oánh biểu muội Tạ Dĩnh Chi chu miệng “Hồ ly tinh kia sao lại theo tới chứ. Có ai mời nàng ta đâu?”Trần tiểu thư mỉm cười đáp “Có lẽ là theo Tạ công tử đến. Chẳng phải huynh ấy luôn đối xử vô cùng tốt với biểu muội của mình hay sao?”.Hòa Linh chán ghét nhất chính là loại người trong miệng giấu kim chuyên khi dễ người như thế này. Tuy Lâm Dĩnh Chi không có quan hệ gì với nàng, nhưng những lời khinh khi người khác như vậy nghe vào tai vẫn thấy khó chịu.“Trần tỷ tỷ quả nhiên hiểu hết thảy về Tạ công tử, so với Chi Chi còn tỏ tường hơn nhiều!” Hòa Linh vần vò khăn tay, cũng không thèm để ý đến ai “Người không biết còn tưởng rằng mỗi ngày tỷ đều nấp ở Tạ phủ ấy!”“Ngươi!”, Trần tiểu thư cắn môi, nhưng rất nhanh liền tươi cười đáp lại “Kỳ thật đây cũng chẳng là bí mật gì, ai ai mà không biết chuyện này chứ!”Hòa Linh còn gục gặc đầu, ra vẻ như đang thụ giáo “À, hóa ra người người đều biết, nhưng dường như tỷ tỷ đặc biệt biết nhiều hơn thì phải!”Trần tiểu thư xiết chặt khăn tay “Ngũ tiểu thư cứ hay nói đùa!”Hòa Linh đứng dậy “Đúng vậy, chỉ đùa một chút thôi mà!”, sau đó nhìn về phía Tạ Du Vân, mà tên nam tử áo trắng đang cách xa tít mù tắp kia không biết vì sao đột nhiên lại nhìn sang đây. Bốn mắt nhìn nhau, Hòa Linh trào phúng cười “Giống như, không có cái gì đặc biệt cả!”.Trần tiểu thư đột nhiên lại nghiêm túc nói “Tạ công tử ở trong lòng Ngũ tiểu thư...... Tất nhiên là không bằng người ta rồi!”.Hòa Linh “Tò mò” hỏi “Vậy không biết, người ta trong miệng Trần tiểu thư là ai!”“Ta nghĩ, người nào đó trong miệng Trần tiểu thư chắc hẳn là mình rồi!”. Một giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo ý cười đột nhiên vang lên......Thanh âm này..
Hòa Linh lắc lắc khăn tay, chân thành nhìn Tổ phụ cuả mình “Cháu thích cửa hàng may y phục ở phố Tây!”.Quả nhiên, Sở tướng quân tức đến rung rẩy, quang minh chính đại đòi cái nọ cái kia như vậy, thật đúng là “Cháu! gái! Ngoan!”, người nào đó cố gắng xoa dịu tâm tình, rồi nói “Cháu còn thể diện nữa không đấy?”Hòa Linh thờ ơ đáp “Nếu cho cháu cửa hàng kia thì không cần cũng được. Nói cho cùng thì là trao đổi bằng tiền không phải sao? Cháu thề, vĩnh viễn sẽ không truy cứu chuyện hạ độc, cũng sẽ không ở dùng chuyện này để bới lông tìm vết. Chỉ với một cửa hàng may y phục đã có thể khiến cháu yên lặng ngậm miệng. Không phải quá hời rồi sao? Người cũng biết, bởi vì chuyện hạ độc kia mà cháu đã phải trả giá rất nhiều, nói không chừng về sau còn không gả đi được. Tuy rằng các người đều nói độc này không nguy hiểm, nhưng ai có thể cam đoan, nó sẽ không để lại di chứng gì? Hiện tại có ngày nào mà cháu chẳng phải uống thuốc đâu!”. Hòa Linh bình thản nói, cũng không nhìn Sở tướng quân, bắt đầu từ lúc ông vỗ nứt cái bàn tướng quân trầm mặc, ông chần chừ một lúc mới nói “Nào có cô nương nhà ai chưa xuất giá mà đã được cấp cửa hàng, nói ra cũng không dễ nghe!”.Hòa Linh tự tiếu phi tiếu tiếp tục phản bác “Nếu như cả đời này cháu không thể gả thì sao! Tâm trí của mẫu thân lại luôn hướng về đệ đệ, vì thế bản thân cháu phải chừa cho mình một đường lui chứ. Bằng không đến lúc đệ đệ thành thân, ngài lại mất rồi, không biết bọn họ sẽ đuổi cháu đi đâu! Cũng không phải là không có khả năng. Nếu có một cửa hàng, tối thiểu sẽ không bị đói chết! Hơn nữa, cháu cũng không truy cứu người hại mình rồi còn gì!”Sở tướng quân lẳng lặng nhìn Hòa Linh, còn người nào đó thì không hề khẩn trương chút nào, nàng biết, Tổ phụ nhất định sẽ đáp nhiên, Sở tướng quân cũng không suy nghĩ lâu, rốt cuộc mở miệng “Cửa hàng hương liệu sẽ cho cháu!”.Hòa Linh vui mừng ngẩng đầu, cười híp cả mắt, sung sướng biểu hiện rõ trên mặt, nàng kéo kéo góc áo Sở tướng quân “Cháu biết Tổ phụ tốt nhất mà. Ngài hiểu cháu rõ nhất, cuối cùng cháu cũng đã có tài sản riêng của mình rồi, thật tốt quá!”Sở tướng quân bị vẻ tươi tắn của nàng cuốn hút, sắc mặt cũng nhu hòa hơn vài phần, còn nói thêm một câu “Ta sẽ không để cho cháu không gả đi được, sức khỏe của cháu nhất định sẽ tốt lên, cửa hàng cũng đã cho cháu rồi về sau đứng có đề cập đến chuyện hạ độc nữa đấy!”.Hòa Linh gật đầu “Biết biết, cháu là người nói không giữ lời như vậy sao? Đại trượng phu nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy!”. Sở tướng quân bị câu nói kia chọc cười “Cháu là một tiểu cô nương, đại trượng phu gì chứ. Có điều...... Hòa Linh, vì sao cháu lại biết được chuyện Thôi Ngọc?”. Nói tới đây, ông lại nghiêm túc đứng Linh cười tủm tỉm “Tổ phụ, cháu nói gì người cũng sẽ tin sao! Vừa rồi cháu chỉ nói hươu nói vượn, phô trương thanh thế thôi, kỳ thật cháu không hề biết Thôi Ngọc gì gì đó! Cả ngày cháu không xuất môn, thì sao có thể biết được nhiều chuyện như vậy, người nói đúng không?”Sở tướng quân cảm thấy thật sự không thể nhìn thấu tôn nữ này của mình, nhìn có vẻ thông minh lanh lợi, nhưng có lúc lại ngây thơ vô cùng, thật thật giả giả, thật sự không biết đến tột cùng là như thế nhìn chằm chằm Hòa Linh, thấy nàng cứ gõ gõ lên bàn, bất đắc dĩ nói “Cháu không thể ngồi yên hay sao?”Hòa Linh ngẩng đầu, ngơ ngẩn “a” một tiếng, rồi còn đáp “Có thể!”, sau đó lại liếc mắt ngắm cái bàn kia, tựa hồ cực kỳ tiếc tướng quân cảm thấy cổ họng như có vật gì đó chặn lại, không biết phải mở lời thế nào mới là tốt nhất, nghĩ nghĩ một lát, mới hỏi “Đến tột cùng là cháu có biết hay không.”Hòa Linh lập tức lắc tướng quân quan sát biểu tình của nàng, rốt cuộc thở dài nói “Được rồi, cháu trở về đi.”Hòa Linh nhu thuận hỏi “Cái bàn của Tổ phụ đã nứt thành mấy chỗ, dù sao cũng không thể dùng, cho cháu được không? Cháu rất thích nó. Để ở chỗ này cũng không có giá trị gì, có lẽ còn có thể tái sử dụng!” Sở tướng quân không kiên nhẫn xua tay “Cho cháu đấy!”Hòa Linh cao hứng “Tổ phụ đối với cháu vẫn là tốt nhất!”Hòa Linh vui vui vẻ vẻ ra cửa, rồi quay đầu nhìn cánh cửa đã được khép lại, khẽ nở nụ cười bí hiểm. Kỳ thật, nàng cũng không muốn điều ra người hạ độc chân chính, kẻ thù dễ xử lỳ quá có vẻ không được thú vị cho lắm, mục tiêu của nàng ngay từ đầu đã là cửa hàng ở phố Tây kia. Có tiền bạc, thì mới có thể làm chuyện mình muốn. Mà hiện tại cửa hàng may y phục này mới chỉ là điểm khởi đầu thôi. Ngoài việc kiếm được sinh ý thì cửa hàng này còn có một tầng dụng ý khác, là con đường mà nàng có thể tiếp xúc gần nhất với các nữ quyến, có rất nhiều nhà cũng không thể tự may y phục, cho nên chỉ có cửa hàng này là thích hợp tới tận bây giờ nữ nhân đều không phải là người đơn giản, có thêm một con đường này, thì nàng sẽ càng như cá gặp nước. Về phần người hạ độc, xung quanh đã có vài đối tượng hiềm nghi, có chạy cũng chạy không thoát, nàng có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn không bới lông tìm vết, nhưng có thể tìm đường chết một lần, thì vẫn có thể tìm đường chết lần thứ hai, không thể đoán trước được điều gì. Nhưng nàng tin, người kia nhất định còn chưa chết tâm, chuyện này không truy cứu thì có thể lấy chuyện khác bù vào. Ban đầu phản ứng kịch liệt như vậy vì muốn đòi bằng được cửa hàng này, lùi một bước, Tổ phụ cũng sẽ dễ dàng nhân nhượng hơn. Quả nhiên hệt như dự đoán, Tổ phụ của nàng đã đồng Linh vừa lòng ngâm nga bài đồng dao trở về hiện của Tổ phụ không thoát khỏi suy đoán của nàng, tất cả mọi phản ứng của ông nàng đều nắm chắc trong lòng bàn tay, Hòa Linh cũng tin rằng lúc này dù có náo loạn thế nào cũng sẽ không có vấn đề gì lớn. Cho nên mới có câu, đừng nên tạo cho người đối diện cảm giác tồn tại quá mạnh mẽ nếu như muốn thương thuyết thành công. Hơn nữa, đối một võ tướng như Tổ phụ nàng, vừa đấm vừa xoa, tiến hành từng bước mới là phương pháp xử lý tốt nhất. Nghĩ lại, lúc nàng những lời kia người vẫn thực sự thương xót đứa cháu gái này như vậy là tốt rồi!Cài lại mũ áo choàng, tâm tình của Hòa Linh vô cùng sung đến phòng, Lan thị đã chờ sẵn ở đó, Hòa Linh lười phải vòng vo, trực tiếp nói “Mẫu thân, con hơi mệt!”. Nói xong, ho khan vài tiếng, vô cùng yếu thị vội vàng “Tổ phụ nói gì với con thế?”, bà chỉ sợ Hòa Linh lại chọc giận Sở tướng Linh hà hơi một cái mới đáp “Tổ phụ nói, con còn nhỏ như vậy mà đã bị trúng độc, về sau chưa biết có gả ra ngoài hay không, mẫu thân lại bận lo cho đệ đệ, vì thế ngẫm đi ngẫm lại mới cho con gian hàng ở phố Tây làm tài sản riêng!”Hòa Linh mặt không đổi sắc, vừa nói vừa nhìn chằm chằm Lan thị, quả nhiên, mẫu thân nầng có chút lúng túng không được tự nhiên, nhưng ngay sau đó liền nói “Giữa con và đệ đệ con, ta đương nhiên phải đối xử bình đẳng. Chẳng qua, đệ đệ con vẫn còn nhỏ, cần chăm sóc nhiều hơn cũng là lẽ thường!”.Hòa Linh khẽ nhếch môi, nhẹ giọng nói “Mẫu thân không cần giải thích, con thật sự mệt mỏi.”Lan thị chần chờ một chút, rồi nói “Tổ phụ con thật sự nói như vậy?”Hòa Linh cũng không nhìn bà, để Xảo Nguyệt cởi áo choàng ra cho mình, đáp “Con lừa người làm gì, tất nhiên là thật. Chờ đến lúc được phân cửa hàng, thì sẽ biết thôi!”.Lan thị cắn cắn môi “Gian hàng kia cũng không kiếm được bao nhiêu!”. Tuy kiến thức nông cạn, nhưng dù sao cũng xuất thân từ thương hộ, đối tiền bạc Lan thị vẫn hiểu biết hơn so với những người Linh nhướng mày, từ chối cho ý kiến.“Mẫu thân có một gian thư trai ngay bên cạnh cửa hàng y phục kia, thôi thì cho con trước, như vậy thì trong tay cũng dư được chút tiền!”. Lan thị cũng không phải quá quan tâm đến nữ nhi, nhưng chính những lời kia của Hòa Linh đả động, bà cảm thấy, nếu làm như vậy sẽ khiến cho lão gia tử càng thêm cao Linh mở to hai mắt, hỏi lại “Mẫu thân cho con?”Lan thị thấy nữ nhi ngạc nhiên như thế, liền cười đáp “Đúng vậy, cho con đấy, để ta sai người đi làm!”.Hòa Linh ôm chầm lấy Lan thị “Đa tạ mẫu thân!”, sau đó nhảy nhót không ngừng. Lan thị gật đầu, dặn dò “Con phải nhu thuận một chút, đừng gây phiền toái cho chúng ta là tốt rồi! Lời của người ngoài, à, mà cũng không phải người ngoài, tuy rằng đều là người thân nhưng ý tưởng bất đồng, cách nhìn nhận sự việc cũng khác nhau, có lẽ sẽ dẫn đến một số bất công. Nhưng mặc kệ người khác nói với con cái gì, con cũng đừng tin, con là nữ nhi của ta, ta tất nhiên sẽ đau lòng, cũng sẽ đối tốt với con. Ta vất vả thế nào mới sinh ra con chẳng lẽ còn bạc đãi con hay sao?”. Lan thị tình thâm ý trọng nháy mắt Hòa Linh liền ngơ ngẩn, nếu như không phải kiếp trước chính mình bị độc chết, chỉ sợ là hiện tại đã cảm động không thôi. Nhưng, sự thật chứng minh, đối mặt với rất nhiều chuyện, thậm chí còn không đến mức to tát như mất đi tính mạng thì người mẫu thân này đều có thể triệt triệt để để từ bỏ nữ nhi của mình, từ bỏ một nữ nhi không hề quan trọng với mình chút tĩnh lại, Hòa Linh liền mỉm cười “Con biết rồi, mẫu thân, con biết người rất khó xử.”Lan thị vừa lòng gật đầu “Con biết là tốt rồi!”Hòa Linh nghĩ một lúc, chớp chớp mắt, vô tội hỏi “Mẫu thân, tại sao người lại nói cửa hàng ở phố Tây kia không kiếm được tiền? Làm sao mà người biết được?”.Lan thị đắc ý cười đáp “Bọn họ đều khinh thường ta cái gì cũng không biết, tuy ta không đọc sách nhiều nhưng đối với phương diện này vẫn có chút hiểu biết. Mọi người đều khinh thường nữ nhi thương hộ, mà không ngẫm lại, bất kể là ở thời đại nào, tiền đều đóng vai trò quan trọng cả? Không có tiền, còn chú ý gì đến ăn mặc lễ nghi chứ. Còn không phải vì có tiền, nên địa vị của Tam phòng chúng ta, ở trong phủ này không bị rơi xuống thế hạ phong? Chi phí ăn mặc của con, có bao giờ kém hơn những người khác chứ? Trong những tiểu thư của phủ này, không phải điều kiện của con vẫn luôn tốt nhất sao. Con cho rằng trong phủ hào phóng đấy chắc? Đại tẩu mặc dù có kiến thức, cũng phân phát nhiều đồ tốt, nhưng sao có thể dùng một cách thoải mái. Tam phòng được như thế này chẳng phải lấy từ vốn riêng của ta?”.Điểm ấy Hòa Linh cũng nắm được, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng nghĩ Lan thị đối xử tệ với mình ở phương diện này, nói thật ra là còn có chút hào phóng. Nàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu “Con biết rồi! Mẫu thân, người vất vả như thế nào, con đều hiểu được.”“Con hiểu được là tốt rồi, đừng tưởng rằng mẫu thân nặng bên này nhẹ bên kia, ta đối với các con vẫn luôn luôn bình đẳng.”Hòa Linh gật đầu.“Được rồi, nghỉ ngơi đi, chiều mai có thể đệ đệ con sẽ trở về, ta phải về chuẩn bị một chút!”Hòa Linh vặn vặn khăn tay, khẽ đáp lại “Vâng!”
Cái này, Trí An quả thật thấy xấu hổ, vốn dĩ hắn còn có thể biểu hiện bình tĩnh, nhưng hiện tại thì không, ngươi một tiểu cô nương nói ra lời này, trong giọng nói còn mang theo ác ý, ngươi bảo hắn làm sao có thể bình tĩnh được. Nhưng mà hắn lại không thể nói điều gì khác, dù sao người ta cũng chưa nói cái An miễn cưỡng duy trì khuôn mặt tươi cười, nói "Được rồi, ta với Tam ca của muội không ở nơi này quấy rầy muội nữa, thấy thân thể muội không vấn đề gì, chúng ta đi trước đây." Trí Viễn ngược lại không nói gì, nhưng mà hắn nâng chung trà lên nhấp, cũng là lúng túng nha!Hòa Linh đu đưa chân, "Không phải biểu ca bị bất lực đấy chứ? Nếu không vì sao các ngươi lại che giấu?"Phụt! Trí Viễn phun thẳng ngụm trà ra ngoài, mặt hắn đều đỏ ửng, vì vậy không dám nhìn Hòa Linh một cái. Vẻ mặt Trí An khó coi, hồi lâu, rốt cuộc nói "Hồ đồ, nói bậy bạ gì đó! Muội là một tiểu cô nương, không nên nghe bọn họ nói bậy! Ta...chúng ta đi thôi!" Trong tiếng nói đều lộ ra run người chạy trối chết, xem bọn hắn chạy, Hòa Linh nhịn không được mà lộ ra một nụ cười, "Thật là làm cho ta lỡ việc. Xảo Âm ngược lại có mấy phần hiểu, "Tiểu thư không muốn bọn họ ở chỗ này nên cố ý nói như vậy." Hòa Linh đặt chân ngồi xếp bằng trên ghế."Hôm nay mẫu thân sẽ dẫn ta đi gặp cữu cữu."Đối với chuyện này, nàng vô cùng mong chờ. Nàng rất vui vẻ thoải mái trao đổi với cữu cữu. Xảo Âm nhịn không được mỉm cười, bình thường cũng không thấy tiểu thư mong đợi gặp mặt cữu lão gia như vậy. "Cữu cữu tặng đồ cho ta thật sự không tệ." Hòa Linh thản nhiên nói, có vẻ rất hài lòng. Quả nhiên giống như Hòa Linh dự đoán, không lâu sau, đại nha hoàn bên cạnh Lan thị tới đây mời nàng, Hòa Linh nhíu mày, dẫn theo Xảo Âm tới phòng của mẫu thân nàng, viện của Lan thị lớn hơn viện của Hòa Linh nhiều, dọn dẹp cũng rất hợp lí, mẫu thân nàng xuất thân Thương Hộ, thường người ta hay nói nữ nhi thương hộ không có hiểu biết, vì vậy mọi việc nhất định phả dựa vào mẫu mực, cũng vì điểm này khiến cho đại phu nhân và Tứ phu nhân xem thường nơi này. Có tiền là có thể mua được "mẫu mực" sao? Quả nhiên là người phàm cữu của Hòa Linh đúng thật là người làm ăn, lúc nào gặp người khác cũng tươi cười, ngay cả ngoại sinh nữ nhi của mình cũng như thế. Toàn thân ông mập mạp, hiện tại thời tiết này đi lại nhiều người đầy mồ hôi, nhìn ông không ngừng dùng khăn lau mồ hôi, Hòa Linh cảm thấy người quá mập cũng không tốt."Hòa Linh ra mắt cữu cữu." Nàng mỉm cười cuối chào, Lan Đại Phú lập tức khoát tay "Mau dậy mau dậy."Cùng lúc ở trong phòng còn có Lan thị và Trí Ninh. Trí Ninh vội vàng mở miệng, "Tỷ tỷ nhanh ngồi." Hòa Linh đồng ý ngồi bên cạnh Trí Ninh, đánh giá người cữu cữu này, toàn thân phúc hậu, thật như tên gọi. Lan Đại Phú thấy ngoại sinh nữ nhìn mình, mồ hôi càng tuông ra nhiều hơn. Chà! Ngoại sinh nữ nhà mình, cũng quá đẹp đi! Đã lớn hơn rồi! Hoàn toàn thừa hưởng ưu điểm của hai phu thê muội muội, thực sự một chút khuyết điểm cũng không có!Chả trách đến Lục công tử cũng tâm viên ý mã! Chà chà! Tuổi nhỏ như vậy, mà hắn đã mở miệng bảo lấy cho bằng được. Đúng là có quyền thế, nhưng không có đạo đức!"Đồ của cữu cữu đưa, ngoại sinh nữ có thích không?" Ông cười giống phật Di Lặc. Hòa Linh gật đầu, "Cháu đã dùng, đa tạ cữu cữu!" Nàng cười mỉm, lỗ mũi lão hồ ly này thính như vậy, làm sao không ngửi thấy được nàng dùng nước hoa hồng là của ông đưa."Cám ơn cái gì, đều là người nhà cả." Lan Đại Phú xoa tay, "Ngoại sinh nữ à, cháu còn thích cái gì, cữu cữu sẽ đưa cho cháu, đã là cữu cữu đều thương ngoại sinh nữ, ta rất tán đồg lời nói này. Cữu cữu thương cháu hơn cả Trí Ninh nữa!"Lan thị xụ mặt, không vui lòng. Hòa Linh nhìn thấy sắc mặt Lan thị, bật cười, thật sự đúng là nhi tử lớn hơn trời! Lan Đại Phú nhìn thấy dáng vẻ hẹp hòi này của muội muội mình, chẳng biết tại sao, ông cảm thấy, trong ánh mắt ngoại sinh nữ này lộ ra tràn đầy mỉa tiếp tục nói, "Ngoại sinh nữ à! Bên ngoài hiện tại đều nói, cháu được Lục công tử yêu mến. À không, cháu nói cho cữu cữu nghe một chút, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì hả! Hai người quen biết nhau sao!" Ông liếc nhìn chiếc chuông nhỏ trên chân Hòa xem, nhất định trực tiếp như vậy!Hòa Linh mỉm cười "Chúng cháu không quen! Mọi người hiểu lầm thôi, cháu nghĩ nếu như quen biết, như vậy cháu hi vọng hắn đi chết." Hòa Linh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lan Đại Phú, Lan Đại Phú vốn đang cười mỉm, nghe được lời này, lập tức ngây người, hồi lâu lúng túng cười "Ha ha, ha ha ha, ngoại sinh nữ thật biết nói đùa."Hòa Linh nhíu mày "Nói đùa sao? Cháu không biết đâu!" Nàng xoa tay của này, Lan Đại Phú không biết nên nói cái gì cho tốt, ông ở thương trường lăn lộn lâu như vậy, cũng coi như biết đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Nhưng bây giờ thật đúng là không nói tiếp được rồi. Chất nữ này, đúng là không cho người ta mặt mũi gì cả. Ngón tay Hòa Linh lướt qua cái ly trên bàn, cười hỏi "Lần này cữu cữu tới đây không phải chỉ vì tham gia thọ yến của tổ phụ cháu đấy chứ?"Lan Đại Phú lau mồ hôi, tuy giọng nói êm ái như hoàng anh xuất cóc, nhưng ông lại cảm thấy có gì đó không đúng, ngoại sinh nữ không đúng nha! Trong lời nói chỉ có một chữ Lạ!"Ặc, ha ha, ha ha ha, ta tiện đường tới bàn về chút chuyện kinh doanh." Hai tay ông tạo thành chữ thập đứng bên cạnh Hòa Linh như báo cáo thị chưa từng thấy bộ dạng này của ca ca mình, mở miệng nói "Ca ca, huynh làm gì vậy, nhanh ngồi đi! Hòa Linh chỉ là tiểu bối, huynh đứng nói chuyện như vậy, thật không có tôn nghiêm của người làm ăn gì cả." Nàng nhìn ca ca mình, rất không vui. "Lăn qua một bên, muội thì biết cái rắm gì!" Lan Đại Phú quay đầu lại mắng Lan Đại Phú trách mắng, Lan thị không vui quay đầu đi. Ông đang vui vẻ nói chuyện cùng tiểu cô nương trước mặt, muội ấy quan tâm làm gì. Lan thị cũng thật lạ, bà biết cách dùng tiên, biết nên kiếm tiền, tuy nhiên lại quá để ý thân phận nữ Thương hộ của mình, dù vâng lời ca ca của mình nhưng nàng vẫn tức giận. Cuộc đời nàng mong muốn lớn nhất là thoát khỏi thân phận này, bây giờ mặc dù nàng là Tam nhi tức con dâu thứ ba của Sở gia, nhưng Sở gia không phải là trăm năm thế gia, điều này khiến lòng nàng lo lắng. Nếu như vậy, thì hi vọng lớn nhất hiện tại của nàng là nhi tử, nếu như Trí Ninh tài giỏi, như vậy địa vị của bọn họ hoàn toàn khác rồi. Cho nên...... Lan thị nhìn về phía nhi tử của mình, cảm thấy rất vui Đại Phú không thèm quan tâm đến người muội muội kiến thức nông cạn của mình, ông ngồi cạnh Hòa Linh, cười, "Ngoại sinh nữ à! Cháu không quen Lục công tử thật sao! Nhưng dù không quen, cháu cũng không cần phải nói muốn giết hắn. Cữu cữu tuổi đã lớn sức khỏe không tốt, cũng biết sợ hãi. Cháu nói vậy, trong lòng ta rất sự đó!"Hòa Linh chu miệng "Cữu cữu không tin lời cháu sao! Cháu thật sự muốn giết hắn. Với lại, giết người có cái gì khó chứ."Lan Đại Phú không ngừng lau mồ hôi, "Ha ha, ha ha ha a!" Giọng cười mang vẻ lúng túng của ông tràn cả căn Linh xoay xoay ngón tay, hỏi"Cữu cữu, lần này người tới là nói chuyện kinh doanh gì vậy?" Dừng lại một chút, Hòa Linh mỉm cười, "Có một số người không nên tiếp xúc vẫn là tốt hơn. Có một số quan hệ, đừng tùy tiện nhờ vả. Nhìn thấy quan hệ tốt, thực tế cũng không hẳn là vậy! Đến khi bị người khác lợi dụng cũng không biết!" Hòa Linh nói xong, nhịn không được bật cười"Coi kìa, cháu nói lung tung cái gì vậy chứ! Thật ra, cữu cữu luôn khôn khéo hơn người khác, ở thương trường nhiều năm như vậy, sao lại không biết! Chất nữ khiến cữu cữu chê cười rồi phải?" Hòa Linh vẫn tỏ ra vẻ ngây thơ, nhưng Lan Đại Phú tự nhận là nhìn người, sẽ không dễ dàng cùng người khác bàn việc,thiên phú về phương diện này của ông không ai có thể so sánh được, ngoại nữ sinh này, tuyệt đối không phải là đứa nhỏ hiền lành."Không không, ngoại sinh nữ nói rất đúng." Lan Đại Phú cười, "Ta nghe nói, mẫu thân cháu lấy một gian cửa hàng từ trong đồ cưới của muội ấy ra cho cháu phải không?"Hòa Linh gật đầu, cười híp mắt "Đúng vậy! Mẫu thân hiểu cháu nhất."Lời nói của Hòa Linh khiến cho tâm tình Lan thị dịu đi một chút, "Nữ nhi của ta, ta dĩ nhiên phải thương. Ngươi luôn khoe khoan cho rằng chỉ có cữu cữu biết thương ngươi thôi sao?"Lan Đại Phú cằn nhằn "Sao lại nói là khoe khoan, Hòa Linh là quý nữ nhà cao cửa rộng. Mà đã là quý nữ, thì phải được nuông chiều. Sau này thiếu cái gì, chất nữ cứ sai người đến cửa hàng Như Ý ở kinh thành. Nơi đó là sản nghiệp của Lan gia. Cữu cữu sẽ không giấu giếm ngươi."Hòa Linh cười "khanh khách", thời điểm ở kiếp trước, quả thật cữu cữu đã tặng cửa hàng Như Ý cho nàng. Có thể thấy được, hai người là hợp tác rất vui vẻ! Có qua có lại, người khôn khéo như vậy thật dễ trao đổi."Cữu cữu, mẫu thân và tổ phụ mỗi người đều cho cháu một cửa hàng, mà cháu chỉ là tiểu cô nương, không thể quản lý được cửa hàng, nhân cơ hội người ở đây, người giúp cháu một tay, thuận đường đi với cháu qua xem một chút được không?" Hòa Linh thật đúng là nghĩ sao liền làm Đại Phú xoa tay đồng ý "Được!"Lan thị đối với nữ nhi của mình cũng không quan tâm lắm, vì vậy cũng không ngăn cản. Nhưng bà cũng không tin nữ nhi có thể lấy được gì từ trong tay ca ca của bà. Là người cực kỳ keo kiệt! Ông là kiểu người nếu nên cho sẽ không chút nào keo kiệt, không nên cho thì dù là một sợi tóc cũng không bỏ ra, lúc trước bà cố thuyết phục ca ca mình cho Trí Ninh một gian cửa hàng, ông nhất quyết không đồng ý."Mẫu thân, con có thể cùng cữu cữu ra ngoài được không?" Hòa Linh cười đi tới bên cạnh Lan thị làm thị trách nàng, "Ngươi đã cùng cữu cữu bàn tính rồi, còn hỏi ta làm gì, đi đi đi đi. Miễn là không gây ra phiền toái cho ta!"Hòa Linh gật đầu, "Con sẽ ngoan sẽ không gây phiền toái!"Trí Ninh nghe được câu con sẽ ngoan này, nghĩ đến người biểu ca nằm trên giường sống không bằng chết sợ tới mức đến bây giờ cũng không dám nói ra nội tình, rùng mình một cái. Lan thị đồng ý, đương nhiên sẽ đi nói với lão phu nhân một tiếng, Hòa Linh cũng không quan tâm về điều này. Lão phu nhân cũng không có ngăn cản, thứ nhất, nếp sống triều đại này cũng không quá khắt khe, nữ quyến thỉnh thoảng cũng là có thể ra ngoài; thứ hai, lão phu nhân cũng cho rằng với tính tình của Hòa Linh nếu như đi ra ngoài, sẽ dễ dàng kết giao bằng hữu, mặc dù Lan Đại Phú chẳng phải người cao quý gì, nhưng người cao quý chưa chắc sẽ không làm kinh doanh. Hòa Linh tiếp xúc nhiều người, đối với phủ tướng quân bọn họ cũng là chuyện tốt. Lão gia chủ chuyện gì cũng lấy phủ tướng quân làm trọng, dĩ nhiên bà cũng như thế. Hơn nữa, chẳng qua là đi xem cửa hàng của mình một chút, cũng không có gì. Ngoài hai điều này, còn lại lão phu nhân cũng không để ý, nếu như Hòa Linh có thể lấy ra một ít ngân lượng từ trong tay Lan Đại Phú thì càng tốt. Chẳng phải Hòa Linh là người Sở gia hay sao. Nhà nào mà lại không quý dầu củi gạo. Mặc dù sổ sách đều do đại phu nhân trong coi, nhưng mấy năm nay bà vẫn luôn kiểm tra định kỳ, và âm thầm ghi chép lại, không phải là lão bà hồ sao Hòa Linh không hiểu được những gì mà lão phu nhân đang tính toán trong lòng, nhưng nàng cũng không coi là chuyện gì to tát. Trong nhà này gồm những loại người gì, nàng sao lại không biết. Dù sao, đây cũng không phải lần đầu tiên nàng tiếp xúc với những người này!Kiếp trước, lúc thân thể nàng không khỏe, ngay sau đó đã chết, thế nhưng trong gia đình này người tốt với nàng thật là ít ỏi, mọi người đều tính toán nàng có thể mang đến cho họ được bao nhiêu lợi ích. Mà không quan tâm đến tâm sức mệt mỏi của nàng!Hôm sau. Mặc dù hôm nay ra ngoài nhưng không vì vậy mà Hòa Linh dậy sớm hơn bao nhiêu, thói quen mọi ngày của nàng như cũ, đợi đến lúc chuẩn bị xong ra cửa, trời đã muốn trưa. Lan Đại Phú đợi muốn dài cổ, thấy ngoại sinh nữ đi ra, cảm khái cuối cùng nha đầu này đã tới. Chỉ có điều..... Đây đây, đây cũng quá xinh đẹp, ông lầm bầm "Chắc là phong thủy Lan gia chúng ta tốt, nếu như mẫu thân nàng không xinh đẹp, nàng làm sao có thể xinh đẹp được như vậy, phụ thân nàng chỉ tính là bình thường, chỉ là người bình thường thôi!" Hòa Linh không quan tâm đúng sai chỉ cười, không nói lời nào. Thu xếp chỗ ngồi cho ngoại sinh nữ trên kiệu, hai người nhanh chóng ra cửa, hôm nay trời rất đẹp, Sở gia nằm ở vị trí thuận lợi, rất nhanh đã đến chợ. Nghe tiếng rao hàng bên ngoài, Hòa Linh không tò mò chút nào, nàng xoay chiếc vòng vàng trên tay, không biết đang nghĩ gì. Đợi đến nơi, Lan Đại Phú không có một chút ra dáng làm cữu cữu, ở bên ngoài kiệu kêu "Ngoại sinh nữ, xuống đây đi, hôm nay cữu cữu dẫn cháu đến tiệm ăn đắt giá nhất kinh thành nếm thử." Cũng đã trưa rồi, dĩ nhiên là dùng cơm Âm vén màng kiệu, Hòa Linh bước lên chiếc ghế nhỏ xuống kiệu, nàng khẽ ngẩng đầu, thấy chính là tiệm ăn lớn nhất giữa thành Vĩnh An — Tụ Tiên Đại Phú nhìn dáng vẻ chất nữ nhà mình, bản thân cũng cảm nhận được tiếng hít khí xung quanh, làm sao lại không hít khí cho được? Làm gì có người thường nào có thể xinh đẹp được như vậy, đã xinh đẹp thì cũng thôi đi, quan trọng là toàn thân toát ra vẻ cao quý. Gã sai vặt của Tụ Tiên Lâu ra đón, Lan Đại Phú dặn dò"Ta quyết định đặt phòng hạng nhất." Ánh mắt của gã sai vặt đăm đăm, Lan Đại Phú ho khan một tiếng, có chút đắc ý "Ta quyết định đặt phòng hạng nhất."Gã sai vặt lập tức hoàn hồn, hắn cao giọng "Có khách tới......"Lan Đại Phú khoe khoang với Hòa Linh, "Cữu cữu nói chất nữ nghe, mặc dù mọi người đều nói ta keo kiệt, nhưng cần tiêu tiền, ta sẽ không keo kiệt. Xem mặt mũi cữu cữu ở đây đi! Nếu như không phải phòng thượng hạng bị người khác bao mất. Thì cữu cữu sẽ không chọn phòng thượng hạng!"Hòa Linh mỉm cười "Cho tới bây giờ cháu đều không cảm thấy cữu cữu keo kiệt, nếu như người nào nói bậy, người đánh vào mặt hắn là được. Thật ra nếu đánh người thì phải đánh liền vào mặt mới có thể làm cho người khác khắc sâu ấn tượng, cũng không dám thô lỗ nữa."Lan Đại Phú "......" Cữu cữu chỉ là một thương nhân, nào dám đánh ai được!"Tới đây." Lan Đại Phú cảm thấy, phải hầu hạ ngoại sinh nữ của mình thật tốt, phong thái của ngoại sinh nữ này, tương lai sẽ có Biến Hóa Linh ngây thơ nói "Cữu cữu, sao người khách sáo quá vậy!" Lan Đại Phú vuốt mũi thượng hạng Tạ Du Vân đang đối ẩm cùng với một nam tử khác, nam tử lười biếng tựa trên ghế, khác hoàn toàn với Tạ Du Vân ngồi đối diện, tóc hắn dài xõa vai, toàn thân áo đen thùng thình bao lấy thân thể gầy trơ xương, nếu nhìn dung nhan có lẽ còn khuynh thành hơn nữ tử ba mỉm cười nhìn Tạ Du Vân "Quen?"
Sáng sớm, Hòa Linh đã thức dậy, nàng cũng không gọi nha hoàn vào ngay mà khoác áo đi ra mở cửa sổ, nhắm mắt lại dang rộng hai tay đón nắng cùng bầu không khí tươi mát trong lành của buổi sớm Âm vừa vào cửa liền nhìn thấy một màn như vậy, tiểu thư nhà mình tựa như tiên nữ giáng trần chẳng mấy chốc sẽ vỗ cánh bay đi hiện có người vào cửa, Hòa Linh cũng không hề giật mình, nàng thả tay xuống, xoay người lại nói “Giúp ta rửa mặt, chải đầu, thay quần áo!”.Xảo Âm vội vàng đi đến, xử lý thỏa đáng, Hòa Linh nhìn vào nữ tử trong gương, mỉm cười “Chúng ta đi thôi!”. Tổ mẫu Vương thị của nàng ở tại An Đức Viện, với mong muốn lúc nào cũng sẽ an khang sung túc, nhưng Hòa Linh thấy thật ra cũng không đúng lắm. Nếu như thật sự bình an dư dả, thì vì sao Sở gia càng ngày càng suy bại? Nghĩ đến những chuyện trước kia, Hòa Linh liền cảm thấy việc làm này chẳng hề có ý nghĩa cũng như không có tác dụng gì Hòa Linh bắt đầu đi cũng không còn sớm nữa, tuy muốn tuân theo quy củ nhưng dù sao thân thể nàng vẫn còn mang bệnh cho nên cũng không ép buộc bản thân phải chịu khổ. Vì thế khi đến An Đức Viện, người đã ngồi đầy phòng, Hòa Linh nhẹ nhàng hành lễ “Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, tổ mẫu vạn an!”.“Đứng lên đi, thân thể đã tốt hơn chút nào chưa?”. Lão phu nhân khẽ nheo mắt lại, đánh giá Hòa Linh một lượt, một thân váy áo xanh biếc, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng có lẽ vì muốn che giấu, nên đã phủ thêm một tầng phấn hồng nhưng vẫn không che nổi cảm giác ốm Linh nhợt nhạt cười, nhu thuận nói “Buổi sáng đã uống thuốc rồi ạ, đa tạ tổ mẫu quan tâm!”. Cũng không trực tiếp trả lời là tốt hay không phu nhân cũng thật khôn khéo, không hỏi nhiều nữa mà chỉ dặn dò “Uống thuốc đều đặn thì mới mau lành được. Mau đến ngồi cạnh mẫu thân cháu đi!”.Hòa Linh liền nghe theo, lão phu nhân cũng gật đầu vừa vừa ngồi vào chỗ của mình, lại chợt nghe Hòa Tuyết của tứ phòng ngồi phía đối diện cúi đầu cười một tiếng, Hòa Tuyết năm nay mới mười tuổi, nhỏ hơn nàng hai tuổi, sau đó thơ ngây nói “Bình thường Ngũ tỷ tỷ luôn là người đến đầu tiên, muội thế nào cũng đều muộn hơn cả, lần này cuối cùng cũng có cơ hội thấy tỷ đến muộn nhất rồi!”. Nói xong còn nghịch ngợm nháy mắt. Tuy rằng lời nói có chút không hiểu chuyện, nhưng vẫn khiến mọi người bật Linh cũng cười theo, rồi lên tiếng trêu ghẹo “Tỷ cũng rất muốn đến sớm nhất, nhưng sức khỏe lại không cho phép. Thật không ngờ, trời xui đất khiến thế nào lại khiến cho muội muội thật cao hứng, ta vốn là một tỷ tỷ tốt, nếu muội muội đã vui như thế thì sau này ta cứ đến cuối cùng thôi. Chỉ mong, tổ mẫu cùng các vị bá mẫu, thẩm thẩm đừng chê cười Hòa Linh là được!”.Thấy Hòa Linh nghiêm túc nói thế, Hòa Tuyết khẽ cắn môi, đáp trả “Chứ không phải tỷ tỷ muốn nhàn nhã nên mới đến cuối cùng sao?”.Hòa Linh kinh ngạc nhìn nàng ta nhưng vẫn ngọt ngào mỉm cười “Chẳng phải vừa rồi muội cũng nói, bình thường ta đều là người đến sớm nhất sao. Nhiều năm như vậy, muốn nhàn hạ ta đã sớm làm rồi. Muội muội nói thế thật không tốt, chẳng may có người nghe thấy, sẽ tưởng nhầm là muội muội không thích ta, nên mới cố ý soi mói như thế!”Hòa Tuyết nắm chặt khăn tay, cắn cắn môi, vừa muốn phản bác lại bị Điền thị ở bên cạnh nắm tay lại, Điền thị là người ôn nhu nhất trong mấy vị phu nhân ngồi đây, bà ta dịu dàng nói“Tuyết nhi vẫn còn nhỏ nên nói chuyện không có chừng mực. Con bé tất nhiên rất thích Linh tỷ tỷ, cháu đừng hiểu lầm. Con bé cả ngày cứ lải nhải rằng hy vọng cháu mau khỏe lên, hiện tại gặp mặt, lại cứ thích đấu khẩu, trẻ con mà, không nên so đo làm gì!”.Điền thị nhẹ nhàng bâng quơ đã chuyển sang đề tài khác, để mọi người không tập trung vào câu nói không thích hợp của Hòa Tuyết nữa. Hòa Linh nhìn vào mắt Điền thị, cười tủm tỉm đáp “Cháu cũng hiểu mà, chẳng qua chỉ muốn đùa giỡn chút thôi. Tổ mẫu ắt hẳn cũng nghĩ như thế chứ ạ?”. Hòa Linh xoay người, khẽ cười phu nhân Vương thị không ngờ Hòa Linh lại đột nhiên nói như vậy, nhưng dù sao cũng không phải là người bình thường, nên cũng không tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ gật đầu nói “Mấy cô nương nhà ta, đều tốt cả!”. Nói xong, liền căn dặn “Mấy người các cháu ở trong nhà đùa giỡn, trêu chọc nhau thế nào cũng được, nhưng một khi đã xuất môn không được như thế, người ngoài không biết, lại cho rằng mấy vị tiểu thư Sở phủ không hòa hợp. Nếu truyền ra thì có khác gì làm trò cười cho thiên hạ!”.Hòa Linh hơi hơi rũ xuống mắt, rồi lại lập tức ngẩng đầu, cười xán lạn, đáp “Tất nhiên rồi ạ! Lục muội muội đẹp như vậy, cháu trân trọng còn không kịp nữa là! Đúng không?”.Hòa Tuyết lúc này cũng hiểu được, miễn cưỡng tươi cười, nhưng không còn chút thiên chân vô tà nào “Tỷ tỷ nói đúng!”.“Như thế mới phải!”, tầm mắt Lão phu nhân hướng về phía Hòa Tuyết nói, khiến nàng ta đắc ý ưỡn ngực liếc mắt Hòa Linh một Linh cũng không biểu hiện gì, vẫn cứ nhu thuận tươi cười, không chê vào đâu được. Mặc dù trên mặt như thế, nhưng nội tâm nàng lại đang cười lạnh, dù sao cũng chỉ là một tiểu nha đầu 10 tuổi chưa trổ mã, chỉ có năng lực làm trò cười mà thôi!Trò chuyện với Lão phu nhân trong chốc lát, dù sao cũng đã lớn tuổi nên rất nhanh liền mệt mỏi, bảo mọi người rời thị và Hòa Linh cùng ra cửa, thấy trên trán nàng đổ mồ hôi lấm tấm, liền lấy khăn thấm khô, sau đó dặn dò Xảo Âm “Thân thể tiểu thư yếu ớt, làm việc phải lưu ý một chút!”.Xảo Âm vội vàng dạ vâng đáp lời.“Ngũ muội muội, hôm qua chúng ta muốn qua thăm muội nhưng lại nghĩ thân thể muội quá suy yếu nên không muốn muội phải mệt nhọc tiếp đón chúng ta nên đã không đi. Hôm nay nhìn muội đã khỏe hơn nhiều, không bằng mọi người cùng nhau ngồi hàn huyên một lát?”. Một giọng nữ thanh thúy vang Linh nhìn sang, người cất tiếng chính là Hòa Chân chi thứ hai, nàng ta đứng thứ tư, tuổi tác cũng tương tự nhau nên quan hệ giữa hai người vô cùng tốt. Nếu như không xảy ra chuyện với Tạ Du, nàng thực sự vẫn sẽ nghĩ vị tỷ tỷ này luôn thật tâm đối đãi với mình. Nhưng sự thật đã chứng tỏ, Tứ tỷ tỷ kia bỉ ổi đến thế nào, căm hận nàng ra sao. Mà hiện tại, dựa trên những hành động vừa rồi cũng đã thể hiện điều mỉm cười ngọt ngào, đáp “Nhưng hiện tại muội còn có chút việc!”Nụ cười trên mặt Hòa Chân chợt cứng đờ, nàng ta thật không ngờ Hòa Linh sẽ cự tuyệt thẳng thừng như thị thấy thế liền hoà giải “Trang phục của Linh nhi toàn màu đơn điệu. Ta đã mời Ti y phường lại đây, may thêm cho con bé mấy bộ y phục mới. Có lẽ bây giờ bọn họ đã tới rồi, sợ không có thời gian tiếp đón các tỷ muội được!”.Lúc này tâm tình Hòa Chân mới hòa hoãn một ít, tò mò hỏi “Nhưng hiện tại đâu phải là thời điểm may y phục mới đâu ạ!”Nhị phu nhân Phương thị cũng a dua theo “Tất nhiên hiện tại không phải là thời điểm may y phục mới, vì thế có lẽ tam bá mẫu con đã dùng tiền riêng để may. Tam bá mẫu quả nhiên là người hiểu rõ Linh nhi nhất”.Trong mắt Hòa Chân thoáng qua chút ghen tị, nhưng dập tắt rất nhanh, bừng tỉnh nói “Linh nhi à, muội may y phục xong thì mau chóng nghỉ ngơi, hiện tại thân thể của muội cần được điềun dưỡng thật tốt!”.Hòa Linh cúi đầu hất hất đuôi sam của mình, gật phòng đều rời đi, Lan thị liền đánh giá Hòa Linh một lượt, hỏi “Con với Tứ tỷ tỷ có chuyện gì à? Hình như có gì đó khang khác!”.Hòa Linh ngẩng đầu, khó hiểu hỏi lại “Có chuyện gì đâu ạ! Bình thường con vẫn hòa đồng với mấy người kia nhưng bây giờ không có hứng thú nữa, chỉ vậy thôi!”. Cũng không nói thêm gì khác liền đi về phía trước. Lan thị chần chừ một lúc mới đi y phường là cửa tiệm rất nổi tiếng ở thành Vĩnh An, bình thường có không ít phu nhân, tiểu thư nhà giàu là khách quen ở đây, nhưng lại không tiện ra ngoài cho nên phần lớn đều sai người tới phục vụ tận gian có câu, không đến kinh thành không biết quan nhỏ, không đến Giang Nam không biết tiền thiếu. Ý muốn nói quan viên trong kinh thành rất nhiều, lại toàn là quan to hiển quý tụ tập một chỗ, kể cả là Đại tướng quân, ở kinh thành cũng chẳng phải là nhân vật khó lường gì. Còn câu không đến Giang Nam không biết tiền thiếu, ý muốn nói rằng Giang Nam giàu có và đông đúc. Tam phòng Lan thị, lại chính là nữ nhi của phú thương Giang Nam. Tuy rằng địa vị của thương nhân trong xã hội luôn thấp hơn vài phần, nhưng phụ thân Lan thị là ân nhân cứu mạng Sở lão tướng quân, hơn nữa lúc thành thân, đồ cưới của Lan thị trải dài khắp nửa khu phố, bởi vậy nên rất nhiều người ở Vĩnh An đều biết, Tam phòng phủ tướng quân ra tay rất hào y phường sáng sớm đã thu xếp Lương bà tử tới đây, thấy phu nhân và tiểu thư đến lập tức tiến lên, mặt mày rạng rỡ “Tam phu nhân, Ngũ tiểu thư tốt lành. Sáng sớm nay chợt nghe gặp chim khách kêu ngoài mái hiên, ta còn đang thắc mắc có chuyện gì vui hay không, hóa ra là được gặp Tam phu nhân và Ngũ tiểu thư, gặp người cao quý thế này không phải đại hỷ sự thì là gì!”.Tam phu nhân mỉm cười, đáp lễ “Chim khách báo chuyện mừng cũng không khéo bằng người nói!”. Không có ai là không thích nghe lời hay, nghe khẩu khí liền biết tâm tình của người trước mặt rất tốt “Thời tiết ấm dần, Ngũ tiểu thư phải may thêm mấy bộ y phục, hiện nay trong kinh đang thịnh hành kiểu dáng màu sắc gì, bà cứ nói với con bé!”.Lương bà tử vốn là dân buôn bán, tỉ mỉ tinh tế đã quen, bà cười tươi như hoa nói “Mỗi lần nhìn thấy Ngũ tiểu thư, ta cảm thấy như nhìn thấy tiên nữ giáng trần vậy. Mấy tiểu thư của phủ Tướng quân ai nấy đều xuất sắc cả. Đây đây, Ngũ tiểu thư, người xem xem ta mang tới cái gì này. Ngũ tiểu thư chỉ thích màu sắc thanh nhã nên ta đã mang theo mấy khúc vải có màu rất nhã nhặn. Tuy nhiên phu nhân cũng đã nói qua, tiểu thư muốn màu tươi tắn một chút nên ta cũng cầm đến vài cuộn sáng màu khác!”.Lương bà tử dẫn Hòa Linh tới bên cạnh bàn, tuy nói mang không nhiều, nhưng đếm qua ước chừng phải đến hai ba mươi loại.“Năm nay dường như rất ưa chuộng màu sắc nổi bật như màu xanh biếc, màu phỉ thúy; màu vàng hạnh hoàng, vàng nhạt, cỏ chanh. Nếu muốn nổi hơn nữa có thể chọn màu đỏ, nhưng nếu không muốn rực rỡ quá thì có thể đổi sang màu hồng phấn. Tiểu thư người xem!”. Lương bà tử lại tiếp tục ra rả “Mấy cuộn này đều đẹp cả, nếu như người thích thanh nhã, thì có thể chọn những màu tươi hơn làm áo khoác. Như vậy vừa đẹp mắt, lại vừa lịch sự tao nhã. Đương nhiên, tiểu thư đẹp thế này, cho dù có mặc cái gì, cũng đều chói mắt người xem cả!”.Hòa Linh mỉm cười, đáp “Ngươi không cần giới thiệu, ta chỉ lựa chọn màu đỏ!”.Lương bà tử sửng sốt một lát, lập tức cười trả lời“Màu đỏ tất nhiên cũng đẹp. Người xem......”Không đợi bà ta nói xong, Hòa Linh lướt lướt ngón tay qua từng cuộn “Đỏ lựu thẫm sẽ làm áo choàng!”Lương bà tử tuy kinh ngạc, nhưng vẫn vội vàng trả lời “Vâng!”Ngón trỏ nhẹ nhàng xẹt qua cuộn vải dệt, hơi hơi hất cằm, dáng vẻ xinh đẹp “Đây, đây, may những cái này cho ta. Cứ theo lẽ thường mà làm, không cần phải nói kiểu dáng thịnh hành với ta làm gì!”.Đây quả thật là lần đầu tiên Lương bà tử gặp trường hợp như thế này, chỉ chọn màu sắc, đã vậy còn chọn toàn màu đỏ, vì thế không kìm được mà hỏi lại “Ngũ tiểu thư đều chọn màu đỏ, có muốn......”Chưa dứt lời, Hòa Linh đã nở nụ cười cắt ngang “Chẳng lẽ, ta nói chưa rõ ràng sao?”. Khuôn mặt đầy vẻ ngây thơ vô tội hỏi bà tử tươi cười xấu hổ, đáp “Rõ, tất nhiên là rõ rồi!”Hòa Linh nghiêng đầu, nói “Vậy là được rồi!”, sau đó còn bồi thêm một câu “Tất cả đều màu đỏ, cũng chỉ cần màu đỏ!”
Một người đã chết mà có thể sống lại quả thực là chuyện khiến người ta kinh ngạc đến cỡ nào, hơn thế nữa còn trùng sinh về mười ba năm trước thì lại càng vui sướng không thôi. Hòa Linh một thân đỏ rực, ngồi ở đầu giường, đung đưa chiếc chuông nhỏ trên chân, kẻ thù nhiều như vậy, nên bắt đầu tính sổ từ người nào đây?Truyện trùng sinh, bàn tay vàng. Bề ngoài nữ chủ chẳng khác nào một tiếu loli yếu đuối, ngây thơ, nhưng tâm hồn vô cùng đen tối, tính cách thay đổi thất thường! Nữ chủ của chúng ta quả thật vô cùng tàn nhẫn!
quý nữ yêu kiều