Rể Quý Trời Cho là bộ truyện ngôn tình, đô thị của tác giả Quỷ Thượng Nhân. Kính mời quý độc giả cùng đón đọc tại Truyen24.fun. Chương 18 Nực cười . Chương 19 Bẻ gãy ngón tay . Chương 20 Anh nằm trên đất cứng có ngủ được không? Chương 18 Rể Quý Trời Cho Chương 18: Nực cười Chương trước Chương tiếp Bên ngoài tường vây biệt thự Thiên Vân, hai thân hình nhỏ gầy đang lén lút men theo bờ tường. Hai người này đang quan sát nghe ngóng xung quanh, vừa nhìn đã biết tay lão luyện có kinh nghiệm trộm cắp rồi. Chương 1674: Đều Cần Thiết. Lâm Thanh Diện nghe thấy lời này của Ông Đổng, trực tiếp cười đồng ý, nói: "Nếu ngài đã nói như vậy, tôi cũng sẽ không từ chối nữa, thật ra không dối gạt ngài, tôi cũng đã có suy nghĩ này, chỉ là trong tay tôi không có vàng, nếu có Thấy chồng thơ thẩn, suy tư, tôi cũng lo lắng và thương anh. Nhưng tôi không biết phải khuyên anh như thế nào nữa? Chồng tôi là người có năng lực nhưng không khéo léo trong cách giao tiếp. Bởi thế, anh phấn đấu mãi mà chỉ dừng lại ở chức phó phòng. Nhiều khi anh than vãn, bảo chán nản và muốn nghỉ việc nhưng Rể Quý Trời Cho : Nói xong, Lâm Thanh Diện phũ phàng quay lưng, ném túi rác trêи tay vào thùng rác rồi rời khỏi. Mặc dù thân phận người thừa kế nhà họ Lâm có thể khiến người ta nể sợ nhưng Lâm Thanh Diện lại chẳng đoái hoài gì tới nó. Kể từ giây phút bị đuổi ra khỏi nhà năm xưa, anh đã không còn chút tình cảm gì với bọn họ nữa rồi. Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất Trang chủ > Truyện Ngôn Tình > Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình > Chương 17 Rể Quý Trời Cho. vqp6c. Tác giả Quỷ Thượng Nhân Thể loại Đô Thị, Ngôn Tình, Nguồn Tamlinh247 Trạng thái Đang ra Thông tin Rể quý trời cho full – Lâm Thanh Diện – Sách Truyện tiểu thuyết tác giả Quỷ Thượng Nhân Sách của Quỷ Thượng NhânThể loại Đô thị, ngôn tình, ở rểNội dung truyện Rể quý trời cho với Nhân vật chính là chàng thanh niên Lâm Thanh Diện Khi đó mẹ Lâm Thanh Diện vì muốn nắm quyền nhà họ Lâm mà không tiếc để anh gánh tội danh phản bội, anh phải rời khỏi gia tộc, làm con rể phế vật bị người người chê cười ở Giang Thành. Cho đến khi vợ bị ức hiếp, anh mới không thể tiếp tục điệu thấp nữa, lộ thân phận, vả mặt bọn người. Trích “Nhà họ Lâm là gia tộc hàng đầu nước H, không thể không có người dẫn dắt được.” Lâm Thanh Diện nhìn ông cụ đang cung kính khom lưng đứng trước mặt rồi nở nụ cười khinh khỉnh. “Năm xưa, người phụ nữ lòng dạ độc địa chẳng khác nào rắn rết ấy vì muốn thâu tóm nhà họ Lâm vào tay mà đã đuổi tôi ra khỏi gia tộc, còn đổ lên đầu tôi cái tội danh phản bội, vì sợ tôi trả thù, bà ta đã bức tôi làm một thằng ở rể vô dụng, bị người người cười chê tại cái nơi khỉ ho cò gáy Hồng Thành này.” Bên ngoài tường vây biệt thự Thiên Vân, hai thân hình nhỏ gây đang lén lút men theo bờ nhanh nhất tại người này đang quan sát nghe ngóng xung quanh, vừa nhìn đã biết tay lão luyện có kinh nghiệm trộm cắp truyện từ Tam linh người này là người mà Hứa Trai Hiệp mượn từ chỗ Lưu Biên, là thân trộm có tiếng trong Hồng Thành, với sở trường trộm cắp từ Tam linh à, anh nghĩ biệt thự Thiên Vân này có canh phòng nghiêm ngặt không, mặc dù lân này chúng ta đi trộm đồ cổ, cũng có mấy người xem triển lãm làm yểm trợ, nhưng em luôn có một dự cảm không lành” Chàng trai có vóc dáng nhỏ hơn cắp từ Tam linh gì mà dự cảm không lành chứ, em không nghe nói, triển lãm lần này là do Hứa Bích Hoài nhà họ Hứa phụ trách à,Ăn cắp từ Tam linh cô ta là tên vô dụng có tiếng trong Hồng Thành này, bọn họ chỉ mở một cuộc triển lãm cá nhân, chẳng lẽ có thể mời được người nào lợi hại tới à?”Tôi không bieetys mính asal alfm cái quái gì“Hơn nữa anh nghi ngờ, bọn họ không hề ngờ rằng, mãy đồ cổ đó sẽ bị lấy trộm, đồng thời sẽ không ai tới giúp tên Lâm Thanh Diện vô dụng có tiếng kia, canh chừng mấy món đồ cổ đâu”Tôi không bieetys mính asal alfm cái quái gìNghe người kia nói vậy, người đặt câu hỏi cũng gật đầu nói “Anh nói rất đúng, nhà họ Hứa này làm gì có ai lợi hại chứ, giờ chúng ta chỉ sợ mãy người dưới trướng Lý Huỳnh Thái thôi, với bản lĩnh của nhà họ Hứa, chắc chắn không thể mời được người bên anh ta rôi, huống hồ còn là cuộc triển lãm do tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia phụ trách nữa”Tôi không bieetys mính asal alfm cái quái gìHai người không hề lo lắng, nhẹ nhàng lộn một vòng vào trong biệt thự Thiên Vân, rôi đi về phía triển sáo bạn lái làm như vậyHứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện cùng nhau ăn trưa trong biệt thự, anh cố ý mời đầu bếp Michelin ba sao nổi tiếng ở Pháp tới nấu cho hai sáo bạn lái làm như vậyĂn xong, Hứa Bích Hoài dứt khoát cất “Trái tim thần Venus’ đi, dù gì sợi dây này cũng đắt như thế, cô không dám tùy tiện đeo ra sáo bạn lái làm như vậyNgộ nhỡ cô làm mất, chẳng phải sẽ mất 135 tỉ làm như vậy nhữ nhéHơn nữa Lâm Thanh Diện cũng dặn cô không được rêu rao ra ngoài, không phơi bày của cải ra ngoài mới là đúng làm như vậy nhữ nhéHai người cùng nhau ra khỏi biệt thự, đi vê phía vườn làm như vậy nhữ nhéĐến giờ, Hứa Bích Hoài vẫn cảm thấy mình như đang nằm làm như vậy nhữ nhéHai người vừa xuất hiện trong vườn hoa, đã thu hút sự chú ý của nhiêu cả chúng ta dai sai rồi“Này cô mau nhìn xem, Hứa Bích Hoài xuất hiện rồi kìa”tất cả chúng ta dai sai rồi“Sao tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia cũng tới thế, chủ biệt thự Thiên Vân này đâu? Chẳng lẽ anh ta không định lộ mặt ra ngoài à?”tất cả chúng ta dai “Mấy người có nhận ra không, hình như Hứa Bích Hoài mới khóc đó, sao tôi cảm thấy mắt cô ta hơi đỏ thế?”bạn cs đaHứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp cũng nhìn Hứa Bích Hoài, rất nhanh đã chú ý tới dâu vết từng khóc trên mặt cs đang làm đúngMắt Hứa Bích Uyên sáng lên ngay, dáng vẻ như đã nhìn thấu mọi cs đang làm đúng“Chắc chắn tiện nhân này muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, kết quả lại bị anh ta chơi đùa rồi đá ra ngoài”đừng quái lại với tap“Em còn tưởng chủ biệt thự Thiên Vân cố ý tiếp đãi cô ta là chuyện tốt chứ, nhưng giờ xem ra, chỉ sợ người ta đã ngả bài với cô ta, nhìn dáng vẻ cô ta, có vẻ đã khóc rất lâu rôi” Hứa Bích Uyên nói chắc quái lại với tap“Em nói rất có lý, hơn nữa anh cảm thấy chắc chắn chủ biệt thự Thiên Vân này vì nhìn thấy tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia nên mới thả cô ta, anh ta đã biến mất nửa ngày rồi, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chường mặt ra, không biết anhđừng quái lại với tapta có phá hỏng chuyện tốt của Hứa Bích Hoài không, cô ta sẽ ly hôn anh ta chứ” Hứa Trai Hiệp cũng mở miệng họ không hê nghĩ theo hướng khác, mà nghĩ theo cách mà họ cho là quái lại với taDù gì trong cái nhìn của họ, một tên vô dụng như Lâm Thanh Diện làm sao có thể có liên quan đến chủ biệt thự Thiên Vân quái lại với tapLúc Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài dùng bữa, Hứa Bích Uyên đã kể không ít chuyện xấu về cô, để cho mọi người nghi ngờ cô có quan hệ không chính đáng với chủ biệt thự Thiên xấu hổ với mìnhGiờ nhìn thấy Hứa Bích Hoài từng khóc, không ít người cảm thấy chủ biệt thự Thiên Vân này chỉ chơi đùa với cô xấu hổ với mình“Thật đáng thương, chỉ sợ Hứa Bích Hoài cũng muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, đáng tiếc cô ta đã gả cho tên vô dụng Lâm Thanh Diện xấu hổ với mình“Tôi nghe nói, hôm đó cũng là chủ căn biệt thự này mua “Trái tim thân Venus’ đó, không biết anh ta tặng cho ai nữa”“Có lẽ không phải Hứa Bích Hoài đâu, nói không chừng cô ta khóc là vì muốn có sợi dây đó mà người ta không cho đấy”aHứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp đi về phía Lâm Thanh Diện, cô ta nói một cách kỳ lạ “Ôi cha, chị, chị mới khóc à, sao thế, chủ biệt thự Thiên Vân này chán ghét chị và tên vô dụng Lâm Thanh Diện, nên đá chị ra ngoài à?”anh đang làm gì thếHứa Bích Hoài hừ lạnh, không để tâm đến lời nói của cô đang làm gì thếGiờ cô ta đã biết, Lâm Thanh Diện không giống như mọi người nghĩ, nên mặc kệ người khác bôi nhọ anh thế nào, cô cũng không cảm thấy tủi đang làm gì thếMà ngược lại, cô chỉ thấy mấy người này thật nực đang làm gì thế“Hứa Bích Hoài, tôi sẽ khiến cô nhớ mãi ngày hôm nay, vì cô không chỉ bị chủ biệt thự Thiên Vân khinh bỉ, mà cuộc triển lãm lần này của cô cũng không có cách nào trọn vẹn, ông nội sẽ sớm đuổi cô và tên vô dụng Lâm Thanh Diện này ra khỏi nhà họ Hứa thôi”anh đang làm gì thếHứa Trai Hiệp nhìn Hứa Bích Hoài cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự đắc thất thậ sư la chiAnh ta rất yên tâm vê người của Lưu Biên, một trong ba ông vua lớn ở thế giới ngâm Giang Bắc, danh tiếng của Lưu Biên cũng không phải thổi phồng cho thất thậ sư la chiChỉ cần lân này không có người của Long Phi và Lý Huỳnh Thái tới làm loạn, chắc chăn chuyện này sẽ thành Thanh Diện và Hứa Bích Hoài có thể mời được người bên Long Phi và Lý Huỳnh Thái à?bản thất thậ sư la chiRõ ràng là chuyện không thể thất thậ sư la chiHứa Trai Hiệp vừa dứt lời, cách vườn hoa không xa đã vang lên một trận âm thất thậ sư la chiMọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía thất thậ sư la chi“Em, mau chạy thôi, chúng ta bị phát hiện rồi, người trong này đã sớm có sự chuẩn bị, hai người chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của họ”bản thất thậ sư la chi“Anh, chẳng phải anh nói nhà họ Hứa không sắp xếp người canh chừng mấy món đồ cổ này ư, sao lại có người nhìn ra mục đích của chúng ta thế?”bản thất thậ sư la chi“Mẹ kiếp em hỏi anh thì anh biết hỏi ai! Á… anh… anh hai, nhẹ chút đi”cuốc đời khffon như vaauk đâpNgười của Lý Huỳnh Thái thuần thục đè hai người trộm đồ cổ này xuống đời khffon như vaauk đâpMọi người đồng loạt vây quanh, vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ nhìn hai người bị đè xuống đời khffon như vaauk đâp“Chẳng phải hai người này là tên trộm có tiếng ở Hồng Thành ư, sao họ lại ở đây chứ?”cuốc đời khffon như vaauk đâp“Vậy mà cũng nói, tất nhiên là tới trộm đồ cổ rồi”thật by uôns tẻ hấy sauwc“Không ngờ Hứa Bích Hoài lại có bản lĩnh lớn như vậy, cố ý sắp xếp người tới canh chừng mấy món đồ cổ này”thật by uôns tẻ hấy sauwcSau khi người Lý Huỳnh Thái bắt được hai tên trộm này, đã dẫn họ tới trước mặt Lâm Thanh Diện và Hứa Bích by uôns tẻ hấy sauwc“Mau thành thật một chút cho tôi, nếu còn động đậy, tôi đánh gãy chân mấy người!” Một người đàn ông to lớn hét lên, rồi quay đầu nhìn Lâm Thanh Diện “Anh Diện, hai người này muốn trộm đồ cổ, nhưng bị chúng tôi bắt được, giờ xử trí bọn họ thế nào đây?”thật by uôns tẻ hấy sauwcNgười đàn ông cao lớn này tên là Tân Cương, một trong những thủ hạ đắc lực nổi tiếng của Lý Huỳnh Thái, cũng là người dẫn đầu những người Lý Huỳnh Thái phái tới lần by uôns tẻ hấy sauwcLâm Thanh Diện nhìn chằm chằm hai người trên mặt đất, rôi quay đâu nhìn Hứa Trai Hiệp, lạnh lùng hỏi “Cậu mới nói cuộc triển lãm lần này sẽ không trọn vẹn, chẳng lẽ hai người này là do cậu phái tới à?”thật by uôns tẻ hấy sauwc Bên ngoài tường vây biệt thự Thiên Vân, hai thân hình nhỏ gầy đang lén lút men theo bờ người này đang quan sát nghe ngóng xung quanh, vừa nhìn đã biết tay lão luyện có kinh nghiệm trộm cắp người này là người mà Hứa Trai Hiệp mượn từ chỗ Lưu Biên, là thần trộm có tiếng trong Hồng Thành, với sở trường trộm đồ.“Anh à, anh nghĩ biệt thự Thiên Vân này có canh phòng nghiêm ngặt không, mặc dù lần này chúng ta đi trộm đồ cổ, cũng có mấy người xem triển lãm làm yểm trợ, nhưng em luôn có một dự cảm không lành.” Chàng trai có vóc dáng nhỏ hơn nói.“Có gì mà dự cảm không lành chứ, em không nghe nói, triển lãm lần này là do Hứa Bích Hoài nhà họ Hứa phụ trách à, chồng cô ta là tên vô dụng có tiếng trong Hồng Thành này, bọn họ chỉ mở một cuộc triển lãm cá nhân, chẳng lẽ có thể mời được người nào lợi hại tới à?”“Hơn nữa anh nghi ngờ, bọn họ không hề ngờ rằng, mấy đồ cổ đó sẽ bị lấy trộm, đồng thời sẽ không ai tới giúp tên Lâm Thanh Diện vô dụng có tiếng kia, canh chừng mấy món đồ cổ đâu.”Nghe người kia nói vậy, người đặt câu hỏi cũng gật đầu nói “Anh nói rất đúng, nhà họ Hứa này làm gì có ai lợi hại chứ, giờ chúng ta chỉ sợ mấy người dưới trướng Lý Huỳnh Thái thôi, với bản lĩnh của nhà họ Hứa, chắc chắn không thể mời được người bên anh ta rồi, huống hồ còn là cuộc triển lãm do tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia phụ trách nữa.”Hai người không hề lo lắng, nhẹ nhàng lộn một vòng vào trong biệt thự Thiên Vân, rồi đi về phía triển lãm....Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện cùng nhau ăn trưa trong biệt thự, anh cố ý mời đầu bếp Michelin ba sao nổi tiếng ở Pháp tới nấu cho hai xong, Hứa Bích Hoài dứt khoát cất ’Trái tim thần Venus’ đi, dù gì sợi dây này cũng đắt như thế, cô không dám tùy tiện đeo ra nhỡ cô làm mất, chẳng phải sẽ mất 135 tỉ nữa Lâm Thanh Diện cũng dặn cô không được rêu rao ra ngoài, không phơi bày của cải ra ngoài mới là đúng người cùng nhau ra khỏi biệt thự, đi về phía vườn giờ, Hứa Bích Hoài vẫn cảm thấy mình như đang nằm người vừa xuất hiện trong vườn hoa, đã thu hút sự chú ý của nhiều người.“Này cô mau nhìn xem, Hứa Bích Hoài xuất hiện rồi kìa.”“Sao tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia cũng tới thế, chủ biệt thự Thiên Vân này đâu? Chẳng lẽ anh ta không định lộ mặt ra ngoài à?”“Mấy người có nhận ra không, hình như Hứa Bích Hoài mới khóc đó, sao tôi cảm thấy mắt cô ta hơi đỏ thế?”Hứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp cũng nhìn Hứa Bích Hoài, rất nhanh đã chú ý tới dấu vết từng khóc trên mặt Hứa Bích Uyên sáng lên ngay, dáng vẻ như đã nhìn thấu mọi chuyện.“Chắc chắn tiện nhân này muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, kết quả lại bị anh ta chơi đùa rồi đá ra ngoài.”“Em còn tưởng chủ biệt thự Thiên Vân cố ý tiếp đãi cô ta là chuyện tốt chứ, nhưng giờ xem ra, chỉ sợ người ta đã ngả bài với cô ta, nhìn dáng vẻ cô ta, có vẻ đã khóc rất lâu rồi.” Hứa Bích Uyên nói chắc chắn.“Em nói rất có lý, hơn nữa anh cảm thấy chắc chắn chủ biệt thự Thiên Vân này vì nhìn thấy tên vô dụng Lâm Thanh Diện kia nên mới thả cô ta, anh ta đã biến mất nửa ngày rồi, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà chường mặt ra, không biết anh ta có phá hỏng chuyện tốt của Hứa Bích Hoài không, cô ta sẽ ly hôn anh ta chứ.” Hứa Trai Hiệp cũng mở miệng họ không hề nghĩ theo hướng khác, mà nghĩ theo cách mà họ cho là gì trong cái nhìn của họ, một tên vô dụng như Lâm Thanh Diện làm sao có thể có liên quan đến chủ biệt thự Thiên Vân Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài dùng bữa, Hứa Bích Uyên đã kể không ít chuyện xấu về cô, để cho mọi người nghi ngờ cô có quan hệ không chính đáng với chủ biệt thự Thiên nhìn thấy Hứa Bích Hoài từng khóc, không ít người cảm thấy chủ biệt thự Thiên Vân này chỉ chơi đùa với cô thôi.“Thật đáng thương, chỉ sợ Hứa Bích Hoài cũng muốn ôm đùi chủ biệt thự Thiên Vân này, đáng tiếc cô ta đã gả cho tên vô dụng Lâm Thanh Diện rồi.“Tôi nghe nói, hôm đó cũng là chủ căn biệt thự này mua Trái tim thần Venus’ đó, không biết anh ta tặng cho ai nữa.”“Có lẽ không phải Hứa Bích Hoài đâu, nói không chừng cô ta khóc là vì muốn có sợi dây đó mà người ta không cho đấy.”...Hứa Bích Uyên và Hứa Trai Hiệp đi về phía Lâm Thanh Diện, cô ta nói một cách kỳ lạ “Ôi cha, chị, chị mới khóc à, sao thế, chủ biệt thự Thiên Vân này chán ghét chị và tên vô dụng Lâm Thanh Diện, nên đá chị ra ngoài à?”Hứa Bích Hoài hừ lạnh, không để tâm đến lời nói của cô cô ta đã biết, Lâm Thanh Diện không giống như mọi người nghĩ, nên mặc kệ người khác bôi nhọ anh thế nào, cô cũng không cảm thấy tủi ngược lại, cô chỉ thấy mấy người này thật nực cười.“Hứa Bích Hoài, tôi sẽ khiến cô nhớ mãi ngày hôm nay, vì cô không chỉ bị chủ biệt thự Thiên Vân khinh bỉ, mà cuộc triển lãm lần này của cô cũng không có cách nào trọn vẹn, ông nội sẽ sớm đuổi cô và tên vô dụng Lâm Thanh Diện này ra khỏi nhà họ Hứa thôi.”Hứa Trai Hiệp nhìn Hứa Bích Hoài cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự đắc ta rất yên tâm về người của Lưu Biên, một trong ba ông vua lớn ở thế giới ngầm Giang Bắc, danh tiếng của Lưu Biên cũng không phải thổi phồng cho cần lần này không có người của Long Phi và Lý Huỳnh Thái tới làm loạn, chắc chắn chuyện này sẽ thành Thanh Diện và Hứa Bích Hoài có thể mời được người bên Long Phi và Lý Huỳnh Thái à?Rõ ràng là chuyện không thể Trai Hiệp vừa dứt lời, cách vườn hoa không xa đã vang lên một trận ầm người đồng loạt quay đầu nhìn về phía đó.“Em, mau chạy thôi, chúng ta bị phát hiện rồi, người trong này đã sớm có sự chuẩn bị, hai người chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của họ.”“Anh, chẳng phải anh nói nhà họ Hứa không sắp xếp người canh chừng mấy món đồ cổ này ư, sao lại có người nhìn ra mục đích của chúng ta thế?”“Mẹ kiếp em hỏi anh thì anh biết hỏi ai! Á... anh... anh hai, nhẹ chút đi.”Người của Lý Huỳnh Thái thuần thục đè hai người trộm đồ cổ này xuống người đồng loạt vây quanh, vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ nhìn hai người bị đè xuống đất.“Chẳng phải hai người này là tên trộm có tiếng ở Hồng Thành ư, sao họ lại ở đây chứ?”“Vậy mà cũng nói, tất nhiên là tới trộm đồ cổ rồi.”“Không ngờ Hứa Bích Hoài lại có bản lĩnh lớn như vậy,cố ý sắp xếp người tới canh chừng mấy món đồ cổ này.”...Sau khi người Lý Huỳnh Thái bắt được hai tên trộm này, đã dẫn họ tới trước mặt Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài.“Mau thành thật một chút cho tôi, nếu còn động đậy, tôi đánh gãy chân mấy người!” Một người đàn ông to lớn hét lên, rồi quay đầu nhìn Lâm Thanh Diện “Anh Diện, hai người này muốn trộm đồ cổ, nhưng bị chúng tôi bắt được, giờ xử trí bọn họ thế nào đây?”Người đàn ông cao lớn này tên là Tần Cương, một trong những thủ hạ đắc lực nổi tiếng của Lý Huỳnh Thái, cũng là người dẫn đầu những người Lý Huỳnh Thái phái tới lần Thanh Diện nhìn chằm chằm hai người trên mặt đất, rồi quay đầu nhìn Hứa Trai Hiệp, lạnh lùng hỏi “Cậu mới nói cuộc triển lãm lần này sẽ không trọn vẹn, chẳng lẽ hai người này là do cậu phái tới à?”  Rể Quý Trời Cho hiện tại đang là một trong những truyện ngôn tình hot nhất được bạn đọc theo dõi từng chương mỗi ngày. Hiện tại truyện đã dịch hơn một nghìn chương và vẫn ra đều đặn mỗi ngày nên các bạn có thể nhảy hố. Nội dung truyện xoay quanh nhân vật chính – Lâm Thanh Diện Khi đó mẹ Lâm Thanh Diện vì muốn nắm quyền nhà họ Lâm mà không tiếc để anh gánh tội danh phản bội, anh phải rời khỏi gia tộc, làm con rể phế vật bị người người chê cười ở Giang Thành. Cho đến khi vợ bị ức һɪếρ, anh mới không thể tiếp tục điệu thấp nữa, lộ thân phận, vả mặt bọn người. Đánh giá từ 930 lượt Truyện Rể Quý Trời Cho của tác giả Quỷ Thượng Nhân với nội dung truyện xoay quanh nhân vật chính – Lâm Thanh Diện Khi đó mẹ Lâm Thanh Diện vì muốn nắm quyền nhà họ Lâm mà không tiếc để anh gánh tội danh phản bội, anh phải rời khỏi gia tộc, làm con rể phế vật bị người người chê cười ở Giang Thành. Cho đến khi vợ bị ức hiếp, anh mới không thể tiếp tục điệu thấp nữa, lộ thân phận, vả mặt bọn ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện ngôn tình hay như Vợ chồng ngọt nhất giới hào môn hoặc Chàng khờ ở rễ. CHƯƠNG 1218 TRONG THẦN CẢNH NÀY, TA LÀ MẠNH NHẤT Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ Hóa Cảnh trung kỳ mà thôi, Lâm Thanh Diện cũng không coi ông ta là cái thá gì cả. “Vậy… chúng ta thử xem sao” Dứt lời, một thanh kiếm dài cũng xuất hiện trong tay Dư Thanh Phong. Cao thủ Hóa Cảnh biến ra vũ khí, đây là chuyện hết sức bình thường. Chỉ có điều, chuyện khiến Lâm Thanh Diện cảm thấy kinh ngạc đó là, Dư Thanh Phong rõ ràng chỉ có thực lực ở mức Hóa Cảnh trung kỳ, vì sao thanh kiếm trong tay ông ta dường như lại có sức mạnh cao cường và tính chất tinh luyện hơn của anh? “Chuyện này là sao?” Lâm Thanh Diện ngạc nhiên hỏi. Dư Thanh Phong thản nhiên cười nói “Sao thế? Có phải cảm thây rất kỳ lạ không? Rõ ràng thực lực của người mạnh hơn ta, nhưng vũ khí cậu biến ra lại có vẻ không lợi hại bằng của ta” “Cũng chỉ là vũ khí mà thôi, có gì ghê gớm đâu chứ!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói “Suy cho cùng ông vẫn không đỡ được một kiếm của tôi. Chính là do thực lực có hạn” “Tên nhóc này được lắm, quả nhiên rất ngạo mạn! Nhưng mà không biết lát nữa, cậu còn có thể ngạo mạn giống như lúc này hay không” Nói xong, Dư Thanh Phong lập tức ra đòn trước, ông ta vung thanh kiếm dài trong tay xuống. “Tốc độ này mà cũng dám ngông cuồng trước mặt tôi?” Lâm Thanh Diện bật cười chế nhạo. Quả thật nếu so sánh giữa Hóa Cảnh trung kỳ và Hóa Cảnh Đỉnh Phong thì tốc độ của Hóa Cảnh trung kỳ quả thật chậm hơn rất nhiều. Lâm Thanh Diện cũng vung kiếm cùng một lúc, nhưng tốc độ lại nhanh hơn của đối phương, sức lực cũng mạnh hơn. Hai thanh kiếm va vào nhau giữa không trung. Vang lên một tiếng “Cạch”. Nhưng Lâm Thanh Diện lại cảm thấy gan bàn tay mình hơi tê. Mà lực đạo này lại không đến từ Dư Thanh Phong, nó giống lực đạo của thanh kiếm dài trong tay anh hơn! Đây là… Lâm Thanh Diện nhìn lại thanh kiếm dài trong tay mình, nhưng đúng lúc này, đã bị thanh kiếm trong tay đối phương chém đứt. “Ha ha!” Dư Thanh Phong gác tay sau lưng, toát lên phong thái cao thủ, nói “Lâm Thanh Diện, giờ thì cậu đã biết, vì sao ta lại muốn bảo vệ Trần Trưởng lão rồi chứ!” Lúc này, Trần Minh Thu và Linh Trần Tử đã đi đến phía sau Dư Thanh Phong. Trần Minh Thu để lộ ra đôi mắt hình tam giác, âm trâm nói “Tên nhóc, ta nói rồi, đừng dễ dàng đắc tội với một bậc thầy luyện đan. Bởi vì cậu mãi mãi không biết chỗ dựa vững chãi phía sau họ là ai đâu!” Lâm Thanh Diện cau mày, nhìn ba người trước mặt. Lâm Thanh Diện vốn thông minh, rất nhanh anh đã đoán ra ngọn nguồn bên trong. “Tôi hiểu rồi, thanh kiếm dài trong tay mà ông biến ra, sở dĩ nó mạnh như vậy có lẽ là nhờ vào viên đan dược của Trần Minh Thu” Lâm Thanh Diện nói. “Cậu nói đúng lắm!” Dư Thanh Phong đáp lại “Đây là vai trò của bậc thây luyện đan” Lâm Thanh Diện suy tính trong lòng, không cần nói cũng biết, viên đan dược này nhất định là viên đan dược cấp bậc hoàn mỹ. Phải biết rằng, trên thế giới này, đan dược cấp bậc hoàn mỹ đã ở trên đỉnh kim tự tháp, có giá trị vô cùng lớn. Mặc dù Trưởng lão của Dược Thần Cốc nắm trong tay đơn thuốc chế tạo đan dược cấp bậc hoàn mỹ, nhưng nếu muốn tạo ra nó thì tỉ lệ thành công chưa tới 20%. Lâm Thanh Diện lập tức hiểu ra bí mật bên trong. Những người ở Công hội luyện kim sở dĩ có năng lực mạnh hơn người ở Dược Thần Công, có lẽ là vì tỷ lệ tạo ra đan dược của họ cao hơn và chất lượng của đan dược cũng tốt hơn. “Tên nhóc, cho dù cậu tạo ra binh khí gì, thì cậu cũng không phải là đối thủ của ta” “Nể tình cậu thiên phú hơn người, còn trẻ như vậy mà đã tu luyện đến mức độ này, nên ta sẽ tha cho cậu, cậu mau rời khỏi đây đi. Nhưng cậu phải cam đoan, sau này không được đến gây phiền phức cho Trần Trưởng lão nữa” Dư Thanh Phong nói. Lâm Thanh Diện nhếch miệng “Ông bảo tôi cam đoan? Dựa vào đâu chứ?” “Cậu.. Dư Thanh Phong phẫn nộ, nói “Dựa vào thanh kiếm dài trong tay ta! Sao nào, mặc dù cậu là Hóa Cảnh Đỉnh Phong, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một cơ thể bằng xương bằng thịt. Ta không tin, cậu có thể chém đứt thanh kiếm này của tail” Trong lòng Dư Thanh Phong biết rất rõ, nếu xét về thực lực, ông ta đương nhiên không phải là đối thủ của người trẻ tuổi này. Nhưng thanh kiếm dài trong tay ông ta, sau khi được viên đan dược của Trần Minh Thu tiếp sức, thì có thể nói đã trở thành Thần Khí. Một loại thần khí vô cùng lợi hại, đủ để rút ngắn khoảng cách giữa người với người. “Ông cảm thấy, tôi không thể chặt đứt được thanh kiếm của ông?” Lâm Thanh Diện lạnh lùng cười, nói. “Đương nhiên, kết quả vừa rồi đã vô cùng rõ ràng, cậu cũng nhìn thấy rồi đó.” Dư Thanh Phong nói. Lúc này, Trần Minh Thu vẫn luôn trốn phía sau Dư Thanh Phong đột nhiên nhảy ra. “Dư Trang chủ, phí lời với hắn làm gì! Cứ giết hắn luôn đi cho nhanh! Sau này mỗi năm tôi sẽ tặng miễn phí hai viên đan dược cấp bậc hoàn mỹ cho ông!” “Đúng đó, giết hắn đi! Tên này lắm mưu nhiều kế, ông phải cẩn thận với lời nói của hắn. Con bà nó, ông đây bị hắn hại vô cùng thê thảm!” Linh Trân Tử cũng đứng bên cạnh, nói. Lâm Thanh Diện thờ ơ liếc nhìn họ, sau đó nói với Dư Thanh Phong “Hôm nay tôi nhất định phải lấy được mạng của hai người này. Tôi thấy ông có lẽ chỉ bị mờ mắt mà thôi, chứ vốn dĩ tính cách của ông không xấu. Bây giờ ông rời đi vẫn kịp” “Lâm Thanh Diện, ta nói rồi, ta nhất định phải bảo vệ Trần Trưởng lão!” Dư Thanh Phong nói, rồi đi về phía trước một bước, không chút nhượng bộ. “Nếu đã như vậy, tôi cũng không nể tình nữa!” Lâm Thanh Diện thản nhiên nói. “Cứ việc đến đây, ngược lại ta muốn nhìn xem, cậu sẽ chặt đứt thanh kiếm của ta như thế nào” Dứt lời, Dư Thanh Phong vung thanh kiếm lên, ánh kim loại bắn ra bốn phía, công lực dường như lại tăng hơn lúc trước rất nhiều. Lâm Thanh Diện nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị và mang theo tia khinh thường “Dư Trang chủ, ông quả thật hơi ngu ngốc” “Cậu dám nói ta như vậy!” Dư Thanh Phong tức đến nỗi cả người run rẩy. Quy Lai Trang tốt xấu gì cũng là thôn trang đứng đầu Giang Nam này. Địa vị của Dư Thanh Phong đương nhiên cũng không thấp, từ trước đến nay ông ta chưa từng bị ai nói như vậy. Khí thế trên người Lâm Thanh Diện châm chậm tỏa ra. Thần Hồn Chi Lực lan ra, bao trùm cả căn nhà. “Hôm nay, đừng ai nghĩ đến việc đi ra khỏi căn nhà này!” Dứt lời, một thanh kiếm sắc bén màu vàng từ từ bay lên. Lâm Thanh Diện xoay người, nhảy lên cao, bắt lấy thanh kiếm, nắm trong tay. “Đây là… Dư Thanh Phong trợn mắt há mồm, Trần Minh Thu và Linh Trân Tử đứng phía sau cũng kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời. Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ lạ lập tức xuất hiện. Chỉ nhìn thấy thanh kiếm dài mà Dư Thanh Phong biến ra đang không ngừng run rẩy trong tay ông ta. Lâm Thanh Diện khế cười. Kiếm Trảm Tiên vẫn là vũ khí đỉnh nhất trong các loại thần khí. Tuyệt đối hơn hẳn so với bất kỳ binh khí nào trên thế giới. “Ngay đến cả thanh kiếm trong tay cũng không nắm chắc, sao có thể giao đấu với tôi chứ!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói. “Tên nhóc xấu xa này! Dư Thanh Phong nắm chặt thanh kiếm trong tay, rút hết tinh lực trên người. Trong Thần Cảnh này, ta là mạnh nhất! Câu này hoàn toàn khiến ba người còn lại kinh ngạ! c Trong Thần Cảnh này, ta là mạnh nhất! Câu nói này tự tin biết nhường nào! Nhưng lúc này, khi nhìn thấy sự thần kỳ từ trên người Lâm Thanh Diện phát ra, Lâm Thanh Diện tuyệt đối có lý do để tự tin như vậy! Lâm Thanh Diện hoàn toàn có tư cách và thực lực để nói ra câu này! “Phóng!” Kiếm Trảm Tiên dứt khoát lao thẳng về phía Dư Thanh Phong. Dư Thanh Phong dùng hai tay giơ kiếm của mình lên. Nhưng dường như ngay đến cả thân kiếm Trảm Tiên, ông ta cũng không chạm tới. Kiếm khí tỏa ra trên thanh kiếm Trảm Tiên khiến Dư Thanh Phong chống đỡ không nổi. Rất nhanh, thanh kiếm của Dư Thanh Phong đã biến mất, hoàn toàn không chống nổi bất cứ chiêu nào của kiếm Trảm Tiên. “Chuyện này!” Dư Thanh Phong hoảng hốt, kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn, nhưng lại chỉ cảm nhận được một màn đen u tối trước mặt! “Là Lâm Thanh Diện!” Linh Trần Tử hét lớn. Lâm Thanh Diện đi hai bước đến trước mặt Dư Thanh Phong, giơ tay ra đón lấy kiếm Trảm Tiên. “Kết thúc rồi!” Lâm Thanh Diện lạnh lùng nói, lưỡi kiếm sắc bén của kiếm Trảm Tiên vừa vặn kề trên cổ Dư Thanh Phong. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, vậy mà ông ta đã bị áp chế đến mức không cách nào chống trả. Dư Thanh Phong bỗng cảm thấy sợ hãi! Người trẻ tuổi này quả thật quá mạnh! “Bây giờ, ông có còn cho rằng, mình có thể bảo toàn tính mạng cho hai người này được nữa không?” Lâm Thanh Diện nhìn Dư Thanh Phong bằng ánh mắt uy hiếp. Chỉ cần câu trả lời của Dư Thanh Phong khiến anh không hài lòng, thanh kiếm Trảm Tiên trong tay sẽ lập tức chém đứt cổ ông tai lia.. Dư Thanh Phong cúi thấp đầu, bây giờ nghĩ kỹ, những lời khi nấy ông ta nói nghe thật nực cười! “Ông đi đi, tôi tha mạng cho ông. Sau này có cơ hội, tôi sẽ đến Quy Lai Trang thăm ông” Lâm Thanh Diện thản nhiên nói. Dư Thanh Phong dùng ánh mắt phức tạp nhìn đám người Trần Minh Thu. Sau đó ông ta cúi đầu, rời đi. “Dư Trang chủ, ông đừng đi mà, ông đi rồi, chúng tôi phải làm sao!” Trần Minh Thu nhìn bóng lưng của Dư Thanh Phong, hét lớn. “Mẹ kiếp, ông già họ Dư kia, sau này đừng hòng lấy được viên đan dược nào từ chỗ tai” Bóng dáng của Dư Thanh Phong rất nhanh đã biến mất. So với tính mạng thì đan dược có nhằm nhò gì chứ? “Bây giờ, đến lượt thầy trò các người!” Lâm Thanh Diện thu lại thanh kiếm Trảm Tiên. Giết hai người này hoàn toàn không cần dùng đến Thần Kiếm. Nhìn ánh mắt hùng hổ, dọa người của Lâm Thanh Diện, hai thầy trò họ lập tức ngó nghiêng xung quanh, nhưng lại phát hiện không có đường lui, đành phải ngồi xổm trong góc tường. “Đáng chết, Nhị Cẩu Tử, không phải cậu có thực lực Hóa Cảnh sao, mau lên đi!” Trần Minh Thu cao giọng, hét lớn. Hóa ra, tên Linh Trần Tử ra vẻ trang nghiêm này lại tên là Trần Nhị Cẩu. Linh Trần Tử luôn cảm thấy cái tên này rất quê mùa nên đã giả bộ đặt một cái tên khác nghe có vẻ giống tiên nhân đắc đạo hơn. “Sư phụ, người cũng nhìn thấy thủ đoạn của tên này rồi, nếu con xông lên thì không phải là tự tìm đường chết sao?” Linh Trần Tử nói “Sư phụ cũng lớn tuổi rồi, cũng đã hưởng thụ đủ những thứ nên hưởng thụ rồi, sư phụ đi chịu chết trước đi!” “Ngươi… Cái tên học trò xấu xa này! Sau này đừng gọi ta là sư phụ nữa!” Trần Minh Thu nói. “Không gọi thì không gọi, dù sao ngoài việc dạy ta lừa gạt người khác, ông cũng chưa từng dạy ta chuyện đứng đắn nào cả. Làm gì có tư cách coi ta là học trò chứ!” Linh Trần Tử nói. “Ngươi..” Trần Minh Thu tức đến nỗi nói không nên lời. Lâm Thanh Diện lạnh lùng lên tiếng, nhanh chóng khiến hai người đang cãi vã này phải im lặng. “Đừng cãi nhau nữa, hai người các ngươi, ai cũng không được sống”

rể quý trời cho chương 18